Đúng lúc ấy, Quách Văn chạy tới.
Nó đẩy cửa bước vào, mái tóc hơi rối.
“Triệu Bằng, rốt cuộc anh còn giấu tôi chuyện gì nữa?”
Vừa nhìn thấy nó, Triệu Bằng như vớ được sợi dây cứu mạng.
“Văn Văn, em đừng nghe bọn họ nói.”
“Anh làm tất cả đều vì gia đình mình.”
Quách Văn đi tới bên bàn.
Nhìn thấy tờ xác nhận chuyển khoản tám trăm nghìn.
Khuôn mặt nó dần cứng lại.
“Số tiền này chuyển vào tài khoản mẹ anh.”
“Tối qua anh còn nói là chuyện công việc.”
Triệu Bằng hạ thấp giọng.
“Về nhà rồi nói.”
Quách Văn lắc đầu.
“Không.”
“Nói ngay ở đây.”
Đây là lần đầu tiên nó không phối hợp với Triệu Bằng để đóng cửa giải quyết nội bộ.
Tôi nhìn nó.
Trong lòng không hề thấy hả hê.
Chỉ thấy lạnh.
Bởi vì sự tỉnh táo của nó lúc này không phải vì nó nhận ra mình đã làm tổn thương tôi.
Mà là vì nó phát hiện chính mình cũng bị lừa.
Hà Diệc Dân lại lấy ra một bản ghi nội dung cuộc gọi.
Không phải video quay lén.
Mà là cuộc gọi trao đổi công việc giữa ông ấy và Triệu Bằng, khi cả hai đều có mặt và biết rõ việc ghi âm.
Trong đó có câu nói của Triệu Bằng:
“Sau khi ông cụ Quách nhận được tiền bán nhà, gia đình sẽ thống nhất sắp xếp.”
“Con gái ông ấy nghe lời tôi.”
“Đến lúc đó đưa tiền vào sản phẩm hợp tác của chúng tôi thì sẽ không có vấn đề gì lớn.”
Cánh tay Quách Văn từ từ buông xuống.
Nó nhìn Triệu Bằng.
Trong mắt chỉ còn lại sự xa lạ.
“Anh bảo tôi khuyên bố tôi ký thỏa thuận quản lý hộ.”
“Không phải để tôi chăm sóc ông ấy.”
“Mà là vì sản phẩm đầu tư của anh?”
Sự cứng rắn trên mặt Triệu Bằng vỡ vụn thêm một mảng.
“Tôi cũng chỉ muốn đồng tiền vận động thôi.”
Tôi bật cười.
“Tiền thì vận động.”
“Còn người thì bị cậu dọn đi.
”
Câu nói ấy vừa dứt, không ai trong phòng họp lên tiếng.
Chu Hồng trực tiếp tuyên bố:
“Triệu Bằng, kể từ bây giờ tạm đình chỉ chức vụ quản lý cửa hàng.”
“Toàn bộ tiền hoa hồng bị đóng băng, phối hợp với cuộc điều tra tuân thủ của tổng công ty.”
“Khoản tiền tám trăm nghìn sẽ hoàn trả trước cho bên mua, sau đó xử lý theo quy định của công ty.”
Triệu Bằng đột ngột ngẩng đầu nhìn ông ta.
“Quản lý Chu!”
Chu Hồng không hề lay chuyển.
“Đừng gọi tôi.”
“Cậu coi khách hàng, công ty, người nhà đều là đối tượng để thao túng.”
“Tôi không giữ được cậu.”
Triệu Bằng ngồi phịch trở lại ghế.
Bờ vai sụp xuống.
Tay hắn đặt trên mép bàn, đầu ngón tay khẽ run lên.
Đây mới là cú lật ngược thật sự.
Mọi người đều tưởng hắn chỉ tham tiền dưỡng già của bố vợ.
Nhưng thực ra từ lâu hắn đã coi căn tứ hợp viện của tôi là bàn đạp để thăng chức và kiếm tiền.
Ngay từ ngày đầu tiên tôi quyết định bán nhà, hắn đã bắt đầu giăng tấm lưới này.
Chỉ tiếc là hắn không biết.
Cánh cửa của ngôi nhà cũ có thể đã cũ kỹ.
Nhưng người sống bên trong chưa chắc đã hồ đồ.
Tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Quách Văn đuổi theo ra hành lang.
“Bố.”
Tôi dừng bước.
Nó đứng cách tôi hai bước chân.
“Con đã suy nghĩ cả đêm qua.”
“Con sai rồi.”
Tôi nhìn nó.
“Sai ở đâu?”
Vành mắt nó đỏ lên.
“Con không nên ép bố ký giấy ủy quyền.”
Tôi không nói gì.
Nó lại hạ giọng:
“Con không nên để bố vào viện dưỡng lão.”
Tôi vẫn không nói gì.
Cuối cùng giọng nó nghẹn lại.
“Con không nên nghĩ rằng tiền của bố vừa vào tài khoản thì phải ưu tiên giải quyết khó khăn của bọn con trước.”
Tôi gật đầu.
“Câu này nghe giống lời một người con gái nói.”
Chaporia
Bình Luận (0)