08
Ngày hôm sau tôi không dậy sớm nữa.
Ngủ một mạch đến chín giờ.
Lúc xuống lầu, dì giúp việc đã bận rộn trong bếp.
Lục Trầm Dã không có ở đó.
Trên bàn ăn đặt sẵn một phần bữa sáng.
Cháo nóng, tiểu long bao, trứng hấp, còn có một tờ giấy ghi chú.
Nét chữ sắc bén mạnh mẽ.
【Dạ dày không tốt, uống cháo trước.】
Không ký tên.
Nhưng chẳng cần nghĩ cũng biết là của ai.
Tôi cầm tờ giấy ghi chú lên, nhìn rất lâu.
Khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Đám bình luận âm dương quái khí.
【Một bát cháo là dỗ dành được rồi, nữ phụ đúng là dễ lừa.】
【Trước đây lúc Tống Tri Hạ uống thuốc, nam chính cũng từng chuẩn bị cháo cho cô ấy.】
【Nữ phụ đừng yêu quá nhé.】
Tôi vừa uống cháo vừa đáp lại trong lòng:
Đừng chua nữa.
Đám bình luận im bặt.
Tôi đột nhiên phát hiện ra, hóa ra mình có thể phản kích chúng.
Buổi chiều, tôi tham gia một buổi giao lưu trực tiếp của nền tảng minh họa.
Ban tổ chức đột xuất mời vài biên tập viên xuất bản và bên phụ trách bản quyền chuyển thể phim ảnh tới tham dự.
Ban đầu tôi chỉ định đến kết bạn.
Không ngờ lại gặp Tống Tri Hạ.
Cô ấy đang đứng cùng một nhà sản xuất.
Nghe người khác giới thiệu tôi, cô ấy mỉm cười nói:
“Hóa ra cô Lâm chính là Chi Tử à.”
Chi Tử là bút danh của tôi.
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy.”
Mắt nhà sản xuất lập tức sáng lên.
“Cô chính là họa sĩ vẽ bìa cho ‘Vụ Lừa Đảo Của Mèo Đen’ sao?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ông từng xem rồi ạ?”
“Tất nhiên.”
“Bìa sách đó rất cuốn hút.”
Nói rồi, ông quay sang Tống Tri Hạ.
“Tri Hạ, trước đây chẳng phải cô nói muốn tìm người thiết kế hình ảnh cho poster mới của đoàn múa sao? Phong cách của cô Lâm rất phù hợp đấy.”
Nụ cười trên mặt Tống Tri Hạ nhạt đi đôi chút.
“Phong cách của cô Lâm đúng là rất nổi bật.”
Cô ấy dừng một chút.
“Chỉ là chủ đề lần này của đoàn múa thiên về cảm giác trong trẻo, linh động, có lẽ không quá phù hợp với lối thể hiện quá mãnh liệt.”
Lại nữa rồi.
Trong trẻo, linh động.
Quá mãnh liệt.
Tôi vừa định mở miệng thì nhà sản xuất đã cười nói:
“Kiểu trong trẻo, linh động bây giờ nhiều quá rồi.”
“Muốn poster của đoàn múa nổi bật, ngược lại phải có chút xung đột.”
Ông nhìn về phía tôi.
“Cô Lâm có hứng thú trao đổi thử không?”
Tôi còn chưa trả lời thì Tống Tri Hạ đã lên tiếng trước:
“Nhà tài trợ của dự án này là tập đoàn Lục thị, cuối cùng vẫn phải để anh Trầm Dã quyết định.”
Đám bình luận lập tức sống lại.
【Cuối cùng nữ chính cũng lấy ra ưu thế của mình rồi.】
【Cô ấy có dự án ràng buộc với nam chính, nữ phụ không chen vào được đâu.】
【Lục Trầm Dã chắc chắn sẽ nghe Tống Tri Hạ hơn.】
Tôi mỉm cười.
“Nếu dự án cần bản phác thảo thử, tôi có thể tham gia.
”
“Có chọn tôi hay không, cứ nhìn tác phẩm là được.”
Nhà sản xuất rất hài lòng.
“Tôi thích nhất kiểu thẳng thắn như cô.”
Tống Tri Hạ không nói thêm gì nữa.
Sau khi buổi giao lưu kết thúc, tôi nhận được WeChat của nhà sản xuất.
Ông ấy thật sự gửi lời mời làm bản thử.
Tôi ôm điện thoại đứng bên đường cười ngốc.
Một chiếc xe màu đen quen thuộc dừng lại trước mặt.
Cửa kính hạ xuống.
Lục Trầm Dã ngồi ở ghế sau.
“Vui đến vậy sao?”
Tôi cúi người nhìn anh.
“Tôi nhận được lời mời làm bản phác thảo thử.”
“Dự án đoàn múa của Tống Tri Hạ à?”
Tôi ngẩn người.
“Anh biết sao?”
“Nhà sản xuất vừa gọi điện cho tôi, nói muốn thay đổi định hướng hình ảnh.”
Anh nhìn tôi.
“Ông ấy nói đã đề cử cô.”
Tôi dò hỏi:
“Vậy anh thấy thế nào?”
Lục Trầm Dã hỏi ngược lại:
“Cô muốn làm không?”
“Muốn.”
“Vậy thì làm.”
Tôi chớp chớp mắt.
“Anh không thiên vị Tống Tri Hạ sao?”
Anh nhíu mày.
“Tại sao tôi phải thiên vị cô ấy?”
Đám bình luận bắt đầu bay loạn.
【Vì cô ấy là nữ chính mà!】
【Vì anh đáng lẽ phải thích cô ấy!】
Tôi nhịn cười.
“Cô ấy không phải người của dự án các anh sao?”
“Dự án cần người phù hợp.”
Lục Trầm Dã nhàn nhạt nói:
“Không phải người quen.”
Anh đẩy cửa xe ra.
“Lên xe.”
Lần này tôi không từ chối nữa.
Sau khi ngồi vào xe, tôi không nhịn được mà nói:
“Lục Trầm Dã, anh như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm.”
Anh nhìn tôi.
“Hiểu lầm cái gì?”
“Hiểu lầm rằng anh thích tôi.”
Anh yên lặng vài giây.
“Đó không phải hiểu lầm.”
Không khí trong xe lập tức nóng lên.
Tim tôi đập thình thịch.
Đám bình luận hoàn toàn đứng hình thành một hàng dấu chấm lửng.
Thế nhưng Lục Trầm Dã lại giống như chỉ vừa nói một câu hết sức bình thường.
Anh cầm lấy tài liệu bản phác thảo trong tay tôi.
“Chủ đề là gì?”
Đầu óc tôi vẫn còn lâng lâng.
“‘Thủy Triều Dưới Ánh Trăng’.”
Anh lật xem hai trang.
“Rất hợp với cô.”
Tôi ghé lại nhìn.
“Hợp ở chỗ nào?”
Anh nghiêng đầu.
Khoảng cách lập tức gần lại.
“Có trăng, cũng có thủy triều.”
“Bề ngoài trông lạnh lẽo, nhưng bên trong lại đang dâng lên.”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi.
“Giống cô.”
Tai tôi nóng ran.
Người này lúc không nói thì lạnh đến đáng sợ.
Một khi mở miệng, lại giống như ném lửa vào tim người khác.
Chaporia
Bình Luận (0)