20px

10

Sau khi poster của đoàn múa được công bố, hiệu quả rất tốt.

Tài khoản của tôi tăng thêm không ít người theo dõi.

Bên phía biên tập cũng giới thiệu cho tôi thêm nhiều dự án thương mại mới.

Biết chuyện đó, Lục Lê ở nước ngoài gửi liền hơn mười bao lì xì.

Ghi chú trên tất cả đều là:

【Chúc sự nghiệp của chị dâu ngày càng rực rỡ.】

Tôi không dám nhận lấy cái nào.

Ngược lại, Lục Trầm Dã nhận một cái.

Sau đó trả lời trong nhóm:

【Nhận thay cô ấy.】

Lục Lê phát điên.

【Anh, mặt mũi của anh đâu rồi?】

Lục Trầm Dã: 【Đang theo đuổi.】

Lúc nhìn thấy hai chữ đó, tôi suýt ngã khỏi ghế.

Đám bình luận hoàn toàn chia thành nhiều phe.

【Tôi tuyên bố, tôi chèo thuyền này rồi.】

【Tống Tri Hạ đâu? Cô ấy vẫn chưa rời sân khấu sao?】

【Nữ phụ lật ngược tình thế thuận lợi quá nhỉ.】

【Đừng gọi là nữ phụ nữa, người ta là Lâm Chi.】

Nhìn dòng chữ “Người ta là Lâm Chi”, tôi bỗng muốn bật cười.

Đúng vậy.

Tôi có tên.

Không phải nữ phụ ngực lớn vụng về.

Không phải nhân vật làm nền cho đóa hoa trắng nhỏ thanh thuần.

Tôi là Lâm Chi.

Biết vẽ tranh, biết thức khuya, biết luống cuống hắt sữa lên cơ bụng người khác.

Cũng biết ngẩng cao đầu nói rằng tác phẩm của mình rất tốt khi bị người ta âm thầm hạ thấp.

Lục Trầm Dã tỏ tình với tôi vào ngày Lục Lê trở về nước.

Lục Lê hùng hùng hổ hổ xông về nhà, nói muốn điều chỉnh múi giờ.

Kết quả điều chỉnh đến mười một giờ đêm vẫn còn vô cùng tỉnh táo.

Cô ấy kéo tôi ngồi uống rượu trong phòng khách.

Uống được hai ly, đột nhiên đẩy tôi về phía anh trai mình.

“Hai người có thể nhanh chóng ở bên nhau được không?”

Ngụm rượu trong miệng tôi suýt phun ra.

Lục Trầm Dã ngồi trên sofa, trong tay cầm máy tính bảng.

Nghe vậy liền ngẩng đầu.

“Lục Lê.”

Lục Lê giơ tay.

“Em nói thật mà.”

“Trước khi em ra nước ngoài, nhà này vẫn là anh trai em gái độc thân. Sao em về rồi mà vẫn chưa nâng cấp vậy?”

Mặt tôi nóng bừng.

“Lê Lê, cậu say rồi.”

“Tớ không say.”

Cô ấy chỉ vào Lục Trầm Dã.

“Anh, anh không được.”

Phòng khách lập tức yên lặng.

Lục Trầm Dã chậm rãi đặt máy tính bảng xuống.

“Em nói lại lần nữa xem?”

Lục Lê lập tức hèn đi.

“Ý em là hiệu suất theo đuổi người khác của anh không được.”

Nói xong cô ấy chộp lấy túi xách.

“Em buồn ngủ rồi, lên lầu ngủ đây.”

Chạy nhanh như chớp.

Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Lục Trầm Dã.

Bầu không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Tôi cúi đầu nhìn ly rượu.

“Anh đừng nghe cậu ấy nói linh tinh.”

Lục Trầm Dã nhìn tôi.

“Cô ấy không nói linh tinh.”

Tôi ngẩng đầu.

Ánh mắt anh rất sâu.

“Hiệu suất của tôi đúng là không cao.”

Tim tôi bắt đầu rối loạn.

Lục Trầm Dã đứng dậy, đi đến trước mặt tôi.

“Lâm Chi.”

“Ừm.”

“Tôi thích em.”

Anh không vòng vo.

Cũng không cố tình mập mờ.

Cứ như vậy trực tiếp đặt câu nói ấy trước mặt tôi.

Tôi nắm chặt ly rượu, các ngón tay hơi căng lên.

Đám bình luận lần lượt hiện ra.

【Đồng ý đi!】

【Sữa cũng hắt rồi, cơ bụng cũng lau rồi, mau đồng ý đi!】

【Tôi đã biết anh ấy được ngay từ chương đầu rồi.】

Tôi bị đám bình luận chọc cười đến mức suýt bật cười.

Lục Trầm Dã nhìn thấy khóe môi đang cong lên của tôi.

“Cười gì vậy?”

Tôi lắc đầu.

“Hơi căng thẳng.”

Anh ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với tôi.

“Không cần phải trả lời ngay bây giờ.”

“Em có thể từ từ suy nghĩ.”

“Anh chỉ muốn em biết rằng đây không phải hiểu lầm, cũng không phải chăm sóc.”

“Mà là anh thích em.”

Khóe mắt tôi bỗng nóng lên.

Hóa ra được người khác yêu thích một cách rõ ràng và kiên định lại là cảm giác như vậy.

Không cần đoán.

Không cần so sánh với ai.

Cũng không cần tìm bằng chứng trong từng câu từng chữ của người khác.

Tôi đặt ly rượu xuống.

“Lục Trầm Dã.”

“Ừm.”

“Em cũng thích anh.”

Ánh mắt anh thay đổi.

Giống như mặt nước sâu thẳm đột nhiên bị gió thổi gợn sóng.

Anh nhìn tôi, vài giây sau mới khẽ hỏi:

“Anh có thể ôm em không?”

Tôi gật đầu.

Anh kéo tôi vào lòng.

Cái ôm này rất kiềm chế.

Bàn tay anh đặt trên lưng tôi, không hề làm gì quá giới hạn.

Nhưng khi tựa vào lồng ngực anh, tôi vẫn nghe thấy nhịp tim anh đập rất nhanh.

Tôi không nhịn được cười.

“Anh căng thẳng à?”

Lục Trầm Dã nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu tôi.

“Ừm.”

“Sợ em từ chối.”

Tôi nhỏ giọng nói:

“Em đâu có mù.”

Anh bật cười khẽ.

“Vậy sau này đừng tránh mặt anh nữa.”

“Biết rồi.”

“Cũng đừng dậy sớm để né giờ chạy bộ buổi sáng của anh.”

“… Chuyện này còn có thể thương lượng.”

Anh hơi buông tôi ra, nhìn xuống.

“Tại sao?”

Tôi nhớ tới ly sữa đầu tiên kia, mặt lại bắt đầu đỏ.

“Sợ lại hắt sữa lên người anh.”

Ánh mắt Lục Trầm Dã chậm rãi hạ xuống rồi lại quay về gương mặt tôi.

Giọng anh hơi khàn.

“Cứ hắt đi.”

“Anh không ngại.”

Tôi hoàn toàn không biết phải nói gì nữa.

Trên cầu thang đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai.

Lục Lê đang nằm nhoài trên lan can, kích động như vừa xem đến đoạn kết của một bộ phim thần tượng.

“A a a a a! Em biết ngay mà!”

Tôi sợ đến mức lập tức đẩy Lục Trầm Dã ra.

Lục Trầm Dã ngẩng đầu nhìn cô ấy.

“Không phải em ngủ rồi sao?”

Lục Lê lý lẽ hùng hồn:

“Em ngủ rất nông.”

Lục Trầm Dã lạnh nhạt nói:

“Phòng em ở tầng ba.”

Lục Lê quay đầu bỏ chạy.

“Chúc ngủ ngon chị dâu!”

Tôi ôm mặt.

Lục Trầm Dã lại nắm lấy tay tôi.

“Cô ấy gọi cũng thuận miệng đấy.”

Tôi trừng anh.

“Anh còn thấy hài lòng à?”

Anh nhìn tôi.

“Ừ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...