“Tôi hỏi anh.”
“Anh có biết bọn họ đang nói tôi như thế nào không?”
“Họ nói tôi là loại phụ nữ ham tiền.”
“Nói tôi đầy mưu mô.”
“Nói tôi vì tiền mà bất chấp tất cả.”
“Anh biết.”
“Anh biết cái gì chứ!”
“Tôi bị cả mạng xã hội chửi rủa.”
“Anh có biết cảm giác đó thế nào không?”
“…”
“Anh có biết đi ra ngoài bị người ta chỉ trỏ là cảm giác gì không?”
“…”
“Anh có biết…”
“Ngay cả mẹ ruột tôi cũng gọi điện mắng tôi là cảm giác thế nào không?”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Mẹ em mắng em?”
“Bà ấy nói tôi làm bà ấy mất mặt.”
“Nói bà ấy hối hận vì đã sinh ra tôi.”
“…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Tôi chịu không nổi nữa rồi.”
“Tô Tình, em nghe anh nói…”
“Tôi không nghe!”
“Tôi muốn đi!”
“Em muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được.”
“Chỉ cần rời khỏi nơi này.”
“Em không thể đi.”
“Tại sao?”
“Bên ngoài toàn là phóng viên.”
“Chỉ cần em bước ra khỏi cửa sẽ lập tức bị vây kín.”
“Vậy thì sao?”
“Tôi phải nhốt mình ở đây cả đời sao?”
“Không đâu.”
“Anh sẽ giải quyết.”
“Bao giờ?”
“Đợi tới khi danh tiếng của tôi thối nát hoàn toàn sao?”
“Tô Tình…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Tôi muốn anh công khai thừa nhận.”
“Rằng ly hôn là vì anh muốn bảo vệ tôi.”
“Chứ không phải vì tôi tham tiền.”
“Không phải vì tôi đầy mưu mô.”
“Anh không thể.”
Tôi sững người.
“Tại sao?”
“Nếu công khai mọi chuyện…”
“Bọn họ sẽ biết em chính là điểm yếu lớn nhất của anh.”
“Khi đó, họ sẽ càng điên cuồng nhắm vào em.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy bây giờ tôi không phải điểm yếu của anh sao?”
“…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Cách anh bảo vệ tôi…”
“Chính là biến tôi thành bia ngắm à?”
“Không phải…”
“Vậy anh nói cho tôi biết.”
“Là cái gì?”
Anh lại im lặng.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Không phải mệt vì thân thể.
Mà là mệt đến tận đáy lòng.
“Tôi mệt rồi.”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Chúng ta ly hôn đi.
”
Anh lập tức sững người.
“Em nói gì?”
“Tôi nói…”
“Chúng ta hoàn toàn chấm dứt đi.”
“Chúng ta vốn đã ly hôn rồi.”
“Tôi nói là cắt đứt hoàn toàn.”
“Anh đi đường của anh.”
“Tôi đi đường của tôi.”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Vì em là mẹ của con gái anh.”
“Vậy tôi sẽ mang con đi.”
“Không được.”
“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Anh muốn em ở lại.”
“Ở lại để làm gì?”
“Tiếp tục bị người ta chửi rủa?”
“Tiếp tục chịu bạo lực mạng?”
“Anh sẽ giải quyết.”
Tôi bật cười.
Nụ cười đầy cay đắng.
“Anh lúc nào cũng nói như vậy.”
“Nhưng lần nào…”
“Anh cũng không giải quyết được.”
“…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Thật sự…”
“Tôi mệt rồi.”
Nói xong, tôi ôm Lục Niệm đi thẳng lên tầng.
Anh đứng một mình giữa phòng khách.
Không đuổi theo.
…
Đêm hôm ấy.
Anh không rời đi.
Mà ngủ lại trên chiếc ghế sofa ở phòng khách.
Nửa đêm.
Tôi tỉnh dậy cho con bú.
Lúc đi ngang qua phòng khách.
Tôi thấy anh đang co người trên sofa.
Một người đàn ông cao hơn mét tám.
Vậy mà lại cuộn mình trong một góc nhỏ.
Anh gầy đi rất nhiều.
Bộ vest treo trên giá áo.
Cà vạt bị ném hờ trên bàn trà.
Bên cạnh là ly rượu vang mới uống được một nửa.
Và…
Một tờ giấy.
Theo bản năng, tôi bước tới.
Ánh mắt dừng lại trên những dòng chữ viết tay quen thuộc.
Là giấy chuyển nhượng toàn bộ tài sản đứng tên Lục Cảnh Thâm cho vợ và con gái.
Phía dưới.
Là chữ ký của anh.
Ngày ký…
Chính là hôm nay.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu.
Anh vẫn ngủ rất sâu.
Hai hàng chân mày nhíu chặt.
Như thể đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng không thể tỉnh lại.
Tôi cầm tờ giấy lên.
Đứng lặng giữa phòng khách.
Nước mắt từng giọt rơi xuống.
Mực trên giấy dần dần nhòe đi.
Chương 10
Sáng hôm sau.
Khi Lục Cảnh Thâm tỉnh dậy.
Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn.
Cháo.
Món ăn kèm.
Trứng chiên.
Anh ngồi xuống bàn ăn.
Chaporia
Bình Luận (0)