7
Ôn tập xong đã hơn năm giờ chiều.
Tôi xoa cái bụng đang đói rồi ngẩng đầu lên.
Ngay lập tức đối diện với ánh mắt của Kỳ Yến.
Anh vội vàng dời mắt đi, đứng dậy bước về phía tôi.
“Em đói rồi sao? Tôi dẫn em đi thử nhà hàng đó trong trường.”
Tôi chợt nhớ tới chuyện các bạn cùng phòng bàn tán nên hỏi:
“À đúng rồi, nhà hàng đó có phải anh mở không?”
Kỳ Yến vội phủ nhận:
“Không phải, là bạn tôi mở.”
【Nam chính nói dối đáng yêu thật đấy.】
【Người bạn đó là bé cưng nữ chính của chúng ta chứ ai. Không tệ, lúc này vẫn còn nhớ tới vợ tương lai.】
Tôi liếc nhìn vẻ mặt chột dạ của Kỳ Yến.
Kết hợp với lời bình luận.
Tôi đại khái cũng hiểu chuyện gì xảy ra rồi.
…
Khi Kỳ Yến dẫn tôi đến nhà hàng, bên trong đã đông nghịt người.
Lâm Thư Nhiên cũng ở đó.
Vừa nhìn thấy Kỳ Yến, cô ấy lập tức chạy tới, không nói hai lời đã khoác tay lên cổ anh.
Hai người đứng cạnh nhau thật sự rất xứng đôi vừa lứa.
【Bé cưng nữ chính đẹp quá!】
【Quan hệ thanh mai trúc mã sắt đá giữa nam nữ chính thế này, nữ phụ đừng chen chân nữa!】
【Vượt qua được cửa nam chính cũng không vượt qua nổi cửa mẹ anh ấy ném năm triệu bảo rời khỏi con trai tôi đâu!】
Trong lòng tôi đột nhiên nảy sinh ý muốn rút lui.
Lâm Thư Nhiên bất ngờ chú ý tới tôi, nhiệt tình kéo tôi lại.
“Tôi đặt chỗ cho hai người rồi, ngồi đây ăn đi.”
Kỳ Yến liếc cô ấy một cái.
“Cậu có thể đi rồi đấy.”
Lâm Thư Nhiên tiện thể ngồi xuống.
“Tôi ăn chút rồi đi.”
Sau đó cô ấy nhìn tôi.
“Bạn học nhỏ, cậu không ngại chứ?”
Tôi vội vàng xua tay.
“Không đâu không đâu, ăn cùng càng vui mà.”
Lâm Thư Nhiên đưa tay vuốt lại lọn tóc bên tai tôi.
“Cảm ơn nhé, cậu đáng yêu thật đấy.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Kỳ Yến lướt qua Lâm Thư Nhiên, không nói gì.
Coi như ngầm thừa nhận.
【Trời ơi! Nữ phụ đúng là bóng đèn siêu sáng luôn!】
【Ánh mắt nam chính nhìn nữ chính, tôi mê chết mất! Ham muốn chiếm hữu mạnh quá!】
【Nữ phụ ăn no chưa? Ăn no thì mau đi đi, đừng làm lỡ buổi hẹn hò của họ!】
Tôi bị câu này làm sặc đến ho liên tục.
Lâm Thư Nhiên đưa cho tôi một chai nước.
“Không sao chứ?”
Cùng lúc đó, Kỳ Yến đưa cho tôi một tờ giấy ăn.
“Lau đi.”
【Cứu mạng! Cảnh này sao lại có cảm giác tranh giành tình cảm vậy!】
【Bé cưng nữ chính tốt quá! Còn biết chăm sóc tình địch nữa!】
【Mạnh dạn đoán nữ phụ chắc chắn sẽ chọn nam chính khiến nữ chính khó xử.】
Tôi vội vàng dùng hai tay nhận lấy đồ của cả hai.
Lau miệng trước rồi mới uống nước.
Sau đó nói với họ:
“Cảm ơn.”
Bữa cơm này ăn thật ngượng ngùng.
Tôi luôn có cảm giác Kỳ Yến và Lâm Thư Nhiên đang giận dỗi nhau.
Hai người kẹp tôi ở giữa, ánh mắt va chạm như bắn ra tia lửa.
Dường như chỉ cần tôi rời đi, bọn họ sẽ lập tức cãi nhau.
Trở về ký túc xá, các bạn cùng phòng đều đang chơi game.
Tôi mệt mỏi nằm gục xuống bàn rồi bất giác ngủ thiếp đi.
Trong mơ, Kỳ Yến giống như một con ma.
Không ngừng đuổi theo bắt tôi phải tỏ tình với anh.
Cuối cùng ép tôi đến mức nhảy từ trên lầu xuống.
Tôi bị dọa tỉnh giấc, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Cũng càng thêm kiên định với quyết tâm phải tránh xa anh.
8
Mấy ngày sau, tôi hoàn toàn ném chuyện tỏ tình ra sau đầu.
Chuyên tâm học hành, nhưng đám bình luận ồn ào đến mức tôi chẳng thể đọc nổi sách.
Chiếc điện thoại đặt bên cạnh đột nhiên rung liên tục mấy lần.
Tôi cầm lên xem, là thông báo ưu đãi từ nhà hàng.
【Muốn tới nhà hàng ăn cơm không? Miễn phí.】
【Còn phòng tự học ở tầng ba thư viện nữa, em cần thì tôi đưa chìa khóa cho em nhé?】
【Ngoài ra… chuyện tỏ tình, em chuẩn bị đến đâu rồi?】
?
Bình luận lướt qua:
【Hình như đây là WeChat của Kỳ Yến nhỉ?】
【Bỏ chữ “hình như” đi, nam chính chưa từng gặp ai đang tỏ tình giữa chừng lại bỏ chạy. Nữ phụ, cô thành công thu hút sự chú ý của nam chính rồi.】
【Nữ phụ à, sự tốt bụng hiện tại của nam chính chỉ là để chờ cô tỏ tình thôi. Đợi cô tỏ tình xong, anh ấy sẽ hung hăng làm nhục cô đấy! Đừng đắc ý!】
Lại là chuyện tỏ tình?
Kỳ Yến muốn làm nhục tôi, nhưng kiểu người như anh ấy không tiện làm quá lộ liễu.
Cho nên mới giống như bình luận nói, dùng cách này để làm nhục tôi sao?
Tâm cơ quá rồi đấy?
Tôi vội vàng lắc đầu mấy cái, cầm điện thoại trả lời:
【Không ăn, không cần, sau này đừng liên lạc với tôi nữa.】
Dù sao anh cũng đâu nói mình là ai.
…
Lại thêm một tuần trôi qua.
Những nơi không có Kỳ Yến, bình luận đều yên tĩnh.
Tôi hoàn toàn chìm vào việc học.
Đến khi trường tổ chức giải bóng rổ, bạn cùng phòng kéo tôi ra khỏi biển kiến thức.
“Đi đi đi! Trận đấu của Kỳ Yến đó! Xem ở khoảng cách gần!”
“Mau lên! Đi muộn là hết chỗ!”
Tôi vùng vẫy hai cái, định nói mình đã không còn thích Kỳ Yến nữa rồi.
Ai ngờ hai chân vừa bước đã bị bọn họ lôi đi mất.
Sân bóng rổ đông nghịt người.
Đừng nói hàng đầu, đến hàng cuối cũng sắp không còn chỗ.
Tôi và bạn cùng phòng chen được vị trí ở giữa.
Ngay trước khi trận đấu bắt đầu, Kỳ Yến xuất hiện, cả sân vận động lập tức bùng nổ tiếng hò reo.
Kỳ Yến tấn công rất mãnh liệt.
Bên tai tôi cứ vài giây lại vang lên một tiếng hét chói tai.
Tôi muốn đi rồi.
Nhưng tay lại bị bạn cùng phòng giữ chặt, không nhúc nhích nổi.
Nghe thấy người bên cạnh bàn chuyện bát quái, tôi lặng lẽ dựng tai lên.
“Nghe người bên cạnh nam thần nói, gần đây nam thần hình như thất tình rồi, ngày nào cũng cầm điện thoại nhìn chăm chú.”
“Hả? Kỳ Yến có bạn gái rồi sao?”
“Tôi thấy tám chín phần là vậy. Ai mà không động lòng trước đại mỹ nhân như Lâm Thư Nhiên chứ?”
“Có khi hai người đã yêu nhau từ lâu rồi. Hai năm nay cũng chỉ có Lâm Thư Nhiên luôn ở bên cạnh Kỳ Yến, thế còn chưa đủ nói lên điều gì sao?”
Tôi đưa mắt nhìn Kỳ Yến.
Chỉ nhìn sắc mặt thôi cũng biết tâm trạng anh không tốt.
Thì ra là vì thất tình à.
【Nữ phụ đừng nghĩ nhiều, nam nữ chính đúng là đang giận dỗi nhau, nhưng cô đừng nảy sinh ý đồ chen chân vào.】
【Đúng vậy, các cặp đôi cãi nhau chút là chuyện bình thường thôi.】
Ai nói tôi muốn chen chân vào chứ?
Tôi thở dài.
Lúc nhìn về phía Kỳ Yến lần nữa, bất ngờ chạm phải ánh mắt anh.
Ánh mắt ấy khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, rời khỏi sân trước.
Ra ngoài hít thở chút không khí, tôi mới hoàn toàn tỉnh táo.
Bạn cùng phòng nói lát nữa muốn đến nhà hàng ăn cơm.
Tôi đi đặt chỗ giúp họ.
Chaporia
Bình Luận (0)