13

Tôi không muốn nghe những lời anh làm nhục tôi.

Bước chân càng lúc càng gấp gáp.

Kỳ Yến chỉ mất vài bước đã đuổi kịp.

“Tôi còn chưa nói gì mà.”

“Để hôm khác đi, tôi thật sự có việc.”

Kỳ Yến giữ lấy vai tôi, sốt ruột nói:

“Chỉ hai phút thôi! Em có thể dành cho tôi hai phút được không?”

Tôi nhíu mày, trong ánh mắt mệt mỏi chất chứa cả sự tức giận.

“Tôi đã làm theo lời anh, đã tỏ tình với anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa? Vì chuyện này mà mấy ngày nay tôi ngủ không ngon giấc. Có thể để tôi nghỉ ngơi một chút được không?”

Đúng vậy.

Từ sau chuyện tỏ tình và sự xuất hiện của đám bình luận.

Rất nhiều đêm tôi không ngủ được.

Những dòng bình luận cứ chớp qua chớp lại trong đầu.

Vừa ồn ào vừa phiền phức.

Bàn tay đặt trên vai tôi của Kỳ Yến dần buông lỏng.

Từ vai trượt xuống cánh tay.

Cuối cùng anh thỏa hiệp.

“Được, vậy ngày mai tôi hẹn em.”

“Ngày mai tôi về nhà rồi.”

Kỳ Yến sững người.

Mà tôi chẳng buồn để ý tới vẻ mặt ngây ngẩn của anh, chạy biến đi như gió.

Ra đến bên ngoài.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, vành mắt cũng đỏ lên.

【Nữ phụ chạy cái gì chứ? Phần hấp dẫn nhất mất hết rồi!】

【Tôi xem mà sốt ruột chết mất! Nữ phụ có thể hiểu chuyện chút được không? Nổi nóng với nam chính làm gì?】

Đám bình luận chết tiệt.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy.

Bọn chúng không phải bàn tay vàng.

Chúng cướp mất rung động tuổi thanh xuân của tôi.

Lá thư tình đó vốn không nên được đọc bằng tâm trạng như vậy.

Nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Dù có đọc hay không thì cũng sẽ chẳng có kết quả.

14

Ngày hôm sau.

Những người về nhà sớm đã thu dọn hành lý xong từ lâu.

Tôi cũng thu dọn đồ đạc xong.

Bên ngoài toàn là xe cộ, đông đúc vô cùng.

Tôi bị mấy người đang vội về nhà va phải liên tiếp.

Vali đổ xuống rồi lại bị kéo lên.

Cuối cùng tôi không chịu nổi, đành trốn vào trong trường.

Người cuối cùng cũng ít đi.

Tôi kéo vali đứng ở cổng trường thì Kỳ Yến đột nhiên gọi điện tới.

“Tôi đưa em về nhà.”

“Không cần…”

Tôi vừa từ chối.

Tay đã bị người khác nắm lấy.

“Đi thôi, xe tôi ở bên kia.”

Vali của tôi bị anh kéo đi đặt lên xe.

【Nữ phụ phát tài rồi! Được ngồi Rolls-Royce của nam chính rồi!】

【Sao chuyện tốt gì cũng rơi vào đầu nữ phụ vậy?】

【Nam chính còn chưa làm nhục nữ phụ đâu, chưa hả giận được đâu, cứ chờ xem.】

Tôi nhìn Kỳ Yến đang bận rộn chuyển đồ.

Trong lòng bỗng nhiên thông suốt.

Anh đã giúp tôi nhiều như vậy.

Cho dù có mắng tôi vài câu cũng không sao.

Dù thế nào thì người có lời vẫn là tôi.

Suốt quãng đường hơn bốn trăm cây số.

Kỳ Yến đưa tôi về nhà an toàn.

Nhưng lại chẳng nói một lời làm nhục nào.

Đám bình luận lần nữa thất vọng.

“Tạm biệt, Kỳ Yến.”

Tôi kéo vali về nhà.

Ở nhà, đám bình luận vẫn đang thảo luận chuyện Kỳ Yến và Lâm Thư Nhiên đi đâu chơi.

Tôi mặc kệ.

Chỉ một lòng chờ điểm thi công bố.

Lần này tôi vẫn không thể vượt qua.

Kỳ Yến vẫn đứng hạng nhất.

【Ha ha, nam chính đúng là thành công rồi, nữ phụ khóc đi.

【Nam chính dùng mỹ nam kế khá đấy.】

【Nữ phụ đừng buồn, thừa nhận nam chính giỏi hơn cô cũng không khó mà.】

Tôi siết chặt chiếc cốc trong tay.

Dù luôn nghĩ bản thân có tính tình tốt.

Nhưng lúc này vẫn tức đến mức cả người run lên.

Chiếc cốc vỡ tan.

Tâm trạng tôi sa sút suốt cả ngày.

Nghe thấy tiếng đám bình luận lại càng thấy phiền.

Tôi thật muốn xé nát bọn chúng!

Cút hết khỏi đầu tôi đi!

15

Đến tuần thứ tư.

Kỳ Yến nói muốn tới tìm tôi chơi.

【Nam chính tới tính sổ rồi, nữ phụ vẫn không trốn khỏi số mệnh đâu.】

【Nữ phụ ngoan ngoãn chấp nhận phán quyết đi.】

Tim tôi giật thót.

Vội vàng từ chối.

Nhưng vô ích.

Anh biết địa chỉ nhà tôi.

Hôm sau đã lái xe tới.

Anh tới thì tôi không bất ngờ.

Nhưng người đi cùng lại là một chàng trai xa lạ.

Dáng người không lớn.

Chiều cao cũng không quá nổi bật.

Nhưng gương mặt rất tinh xảo và xinh đẹp.

Tôi chưa từng thấy người này bên cạnh Kỳ Yến.

Kỳ Yến hỏi tôi:

“Bây giờ em có thời gian không?”

Anh muốn rủ tôi ra ngoài chơi.

【Nữ phụ mau đồng ý đi, giúp nam chính hoàn thành tâm nguyện được không?】

【Đúng đó, có phải chưa từng bị mắng đâu. Với lại nam chính mắng người cũng rất lịch sự mà.】

Tôi nhíu mày.

Vội vàng đóng cửa.

“Tôi không rảnh, sau này đừng tới tìm tôi nữa.”

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy đám bình luận xuất hiện.

Tôi vẫn không dám bước tiếp.

Nếu những gì bọn chúng nói là thật.

Vậy tôi sẽ phải nếm trải cảm giác bị vạn người chế giễu.

Tôi không làm được.

Kỳ Yến vội ngăn tôi lại.

“Nhà em bận chuyện gì? Tôi có thể giúp.”

Tôi chột dạ khép cửa lại.

“Không cần, hai người về đi.”

Chàng trai bên cạnh thấy Kỳ Yến nói mãi không xong, đột nhiên lên tiếng.

“Lạc Khinh Yên, lâu rồi không gặp, chúng ta ôn chuyện một chút được không?”

Sao anh ta lại biết tên tôi?

Hơn nữa nghe giọng điệu còn giống như rất thân quen.

Tôi hé cửa ra một chút rồi nhìn người kia.

“Anh là?”

“Cậu ấy à? Em cũng từng gặp rồi.”

Chàng trai khẽ cười.

Tôi ngẩn người một lúc rồi không chắc chắn hỏi:

“Lâm Thư Nhiên?”

Khoảnh khắc đó.

Đám bình luận hoàn toàn bùng nổ.

【Cái gì!? Bé cưng nữ chính của chúng ta là nam sao?】

【Có nhầm không vậy!?】

【Cuốn sách này từ đầu đã lừa chúng ta à?】

【Một lần nữa khuyên mọi người, đừng đọc truyện còn đang đăng dở!】

【Tác giả đại nhân ơi! Tôi cần chương tiếp theo!】

Bình luận như sóng thần ập tới.

Đầu tôi đau đến mức như muốn nứt ra.

Ngay cả ngồi xổm xuống cũng không đỡ hơn.

Kỳ Yến và Lâm Thư Nhiên nhìn nhau.

Kỳ Yến hỏi tôi:

“Khinh Yên, có phải em bị thứ gì đó khống chế không?”

Giọng tôi run rẩy.

“Tôi… không biết. Nó vẫn luôn ở trong đầu tôi.”

“Là thứ gì?”

“Rất nhiều dòng bình luận.”

Ánh mắt Kỳ Yến lập tức lạnh xuống.

Lâm Thư Nhiên lùi xa một chút rồi khuyên:

“Kỳ Yến, bình tĩnh nào.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...