20px

“Nam Nhứ.”

Giọng anh trầm xuống.

“Đừng dùng chuyện l/y h/ô/n để ép anh đuổi Thi Thi.”

“Anh không thích kiểu này.”

Tôi bỗng không muốn nói thêm một chữ nào nữa.

Tôi trực tiếp cúp máy.

Chín giờ hai mươi tám phút.

Trì Ngộ xuất hiện.

Anh mặc bộ vest đen thường ngày, cà vạt hơi lệch, sắc mặt rất xấu.

Vừa thấy tôi, anh lập tức kéo tay tôi.

“Về nhà.”

Tôi rút tay lại.

“Làm thủ tục trước.”

Anh nhìn luật sư Chu bên cạnh tôi.

“Đây là chuyện riêng của vợ chồng chúng tôi.”

“Người ngoài không cần xen vào.”

Luật sư Chu đẩy kính, bình tĩnh nói:

“Trì tiên sinh, tôi là luật sư được cô Hứa ủy quyền.”

“Ngoài thủ tục l/y h/ô/n, tôi còn phụ trách xử lý tranh chấp lao động, phân chia tài sản hôn nhân và chuyển nhượng cổ phần của cô Hứa.”

Nghe đến bốn chữ chuyển nhượng cổ phần, đồng tử Trì Ngộ co lại.

“Chuyển nhượng cổ phần?”

Anh quay phắt sang nhìn tôi.

“Em muốn bán 20% cổ phần?”

“Đúng.”

“Em điên rồi sao?”

Trì Ngộ cuối cùng cũng mất khống chế.

“Em biết 20% cổ phần đó có ý nghĩa gì không?”

“Tất nhiên biết.”

Tôi nhìn anh.

“Nó là thứ duy nhất trong bảy năm qua tôi không nhượng bộ cho anh.”

Ban đầu khi thành lập công ty, Trì Ngộ từng đề nghị tôi chỉ nhận cổ tức, không đứng tên cổ đông.

Anh nói làm vậy để tiện gọi vốn.

Nhưng tôi kiên quyết yêu cầu viết rõ phần góp vốn và cổ phần của mình.

Khi đó anh còn cười tôi quá nghiêm túc.

Anh nói:

“Chúng ta sắp kết hôn rồi, của anh cũng là của em, cần gì phân rõ như vậy?”

Bây giờ nghĩ lại, may mà tôi đã phân rõ.

Nếu không, có lẽ ngay cả bằng chứng cho bảy năm của mình, tôi cũng không giữ được.

Trì Ngộ nghiến răng.

“Người mua là ai?”

Tôi không đáp.

Luật sư Chu thay tôi nói:

“Hiện tại đang có ba bên đưa ra ý định mua.”

“Trong đó tập đoàn Vân Thịnh đưa giá cao nhất.”

Sắc mặt Trì Ngộ lập tức trắng bệch.

Vân Thịnh là đối thủ lớn nhất của Tri Ngộ.

Mấy năm nay, hai bên giành nhau không ít dự án.

Nếu 20% cổ phần của tôi rơi vào tay Vân Thịnh, quyền kiểm soát của Trì Ngộ trong công ty sẽ lập tức bị uy hiếp.

Anh si/ế/t chặt tay.

“Hứa Nam Nhứ, em nhất định phải tuyệt tình như vậy?”

“Tuyệt tình?”

Tôi nhắc lại hai chữ này.

Bỗng thấy thật mỉa mai.

“Trì Ngộ, khi anh đẩy tôi vào danh sách cắt giảm nhân sự, anh có nghĩ đến tình nghĩa không?”

“Khi anh bảo tôi thay Bạch Thi Thi uống r/ư/ợ/u, anh có nghĩ đến tình nghĩa không?”

“Khi anh ký thỏa thuận l/y h/ô/n mà vẫn nhớ nhắc tôi đừng b/ắ/t n/ạ/t cô ta, anh có nghĩ đến tình nghĩa không?”

“Bây giờ thứ bị động đến là lợi ích của anh.

“Anh mới nhớ tới hai chữ tuyệt tình?”

Trì Ngộ nhìn tôi thật lâu.

Cuối cùng anh hạ giọng.

“Anh không đồng ý l/y h/ô/n.”

“Tùy anh.”

Tôi đứng dậy.

“Vậy gặp nhau ở tòa.”

Trước khi đi, tôi quay lại nói thêm:

“À đúng rồi.”

“Ngày mai tôi bay Kenya.”

“Cuộc di cư động vật mà anh từng hứa sẽ đưa tôi đi xem, tôi tự mình đi.”

Môi Trì Ngộ run lên.

Trong mắt anh cuối cùng cũng xuất hiện một tia hoảng loạn thật sự.

“Nam Nhứ…”

Nhưng tôi đã rời đi.

Tôi không quay đầu.

Vé máy bay đến Kenya là chuyến đêm.

Trước khi lên máy bay, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn.

Có của Trì Ngộ.

Có của đồng nghiệp.

Có cả của Bạch Thi Thi.

Tin nhắn của Trì Ngộ từ cứng rắn đến mềm mỏng.

[Em đang ở đâu?] [Chúng ta cần nói chuyện.] [Anh không đồng ý em bán cổ phần.] [Anh thừa nhận chuyện tối qua anh xử lý không đúng.] [Nhưng em cũng không cần làm đến mức này.] [Nam Nhứ, anh thật sự rất mệt.] [Em đừng ép anh nữa được không?]

Tôi chỉ đọc, không trả lời.

Tin nhắn của đồng nghiệp nhiều hơn.

[Chị Hứa, bọn em xin lỗi.] [Hôm qua thật sự là bọn em hồ đồ.] [Chị quay lại được không? Hôm nay lịch của Tổng giám đốc Trì loạn hết rồi.] [Thư ký Bạch làm sai bản báo giá gửi cho khách hàng, bây giờ đối phương đang rất tức giận.] [Chị Hứa, dự án Đông Thành là chị phụ trách từ đầu, tài liệu gốc ở đâu ạ?]

Tôi vẫn không trả lời.

Cuối cùng là tin nhắn của Bạch Thi Thi.

[Trợ lý Hứa, em biết chị không thích em.] [Nhưng em với Tổng giám đốc Trì thật sự không có gì.] [Chị là người phụ nữ trưởng thành, sao lại vì ghen tuông mà làm ảnh hưởng đến công ty?] [Em biết chị đang m/a/n/g th/a/i, tâm trạng không ổn định.] [Nhưng chị cũng không thể lấy đ/ứ/a b/é ra làm cái cớ để tổn thương người khác.]

Tôi nhìn mấy dòng chữ ấy.

Bật cười.

Sau đó chụp màn hình, gửi cho luật sư Chu.

[Thêm vào hồ sơ.]

Luật sư Chu trả lời rất nhanh.

[Đã nhận.]

Tôi tắt máy.

Máy bay cất cánh, thành phố dưới chân dần biến thành một vùng sáng xa xôi.

Tôi đặt tay lên bụ/ng.

Nhẹ giọng nói:

“Bé con.”

“Mẹ đưa con đi xem thế giới.”

Chuyến đi Kenya kéo dài mười ngày.

Tôi nhìn thấy đồng cỏ bát ngát kéo dài đến tận chân trời.

Nhìn thấy đàn linh dương đầu bò cuồn cuộn vượt sông.

Nhìn thấy mặt trời đỏ rực rơi xuống sau những tán cây keo.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra.

Thế giới rộng lớn như vậy.

Vậy mà suốt bảy năm qua, tôi lại tự nhốt mình trong một văn phòng, trong một cuộc hôn nhân, trong ánh mắt lúc nóng lúc lạnh của một người đàn ông.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...