20px

08

Sau ngày hôm đó, Tạ Trầm trở nên dính người hơn.

Đương nhiên, chính anh không thừa nhận.

Tôi hỏi:

“Tạ Trầm, dạo này có phải anh hơi dính người không?”

Anh đang xem tài liệu, đầu cũng không ngẩng lên.

“Không có.”

Tôi nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình của anh.

“Vậy anh buông ra trước đi.”

Anh lật sang một trang tài liệu.

“Không ảnh hưởng.”

“Ảnh hưởng em ăn khoai tây chiên.”

Anh nhìn túi khoai tây chiên trong tay tôi.

“Ăn ít thôi.”

Tôi tức đến bật cười.

“Anh quản cả chuyện em ăn gì, còn không cho em đi nữa.”

“Ừ.”

Anh trả lời quá tự nhiên.

Nhất thời tôi không biết nên mắng anh hay hôn anh nữa.

Sau đó Diệp Tri Sương nói, đây là sự lệ thuộc xúc giác đến muộn của Tạ Trầm.

Trước đây anh bài xích tiếp xúc trong thời gian dài, cơ thể luôn ở trạng thái phòng vệ.

Sau khi gặp được người duy nhất có thể chấp nhận, phản ứng có thể sẽ mãnh liệt hơn người bình thường.

Tôi hỏi:

“Mãnh liệt đến mức ngày nào ngủ cũng phải ôm sao?”

Diệp Tri Sương đáp:

“Còn tùy người.”

Tôi lại hỏi:

“Mãnh liệt đến mức họp video cũng phải nắm tay sao?”

Diệp Tri Sương im lặng vài giây.

“Cái này còn tùy độ dày da mặt.”

Tôi hiểu rồi.

Tạ Trầm mặt dày.

Nhưng kiểu mặt dày của anh rất kín đáo.

Bề ngoài vẫn lạnh lùng như cũ.

Thực tế chỉ cần tôi cách xa một chút, anh sẽ nhìn sang.

Tôi tắm lâu một chút, anh sẽ gõ cửa.

“Khương Lê.”

Tôi ở trong phòng tắm đáp:

“Gì vậy?”

“Em vào đó hai mươi phút rồi.”

“Em đang tắm mà.”

“Còn bao lâu nữa?”

“Mười phút.”

Bên ngoài yên lặng hai giây.

“Nhanh lên.”

Tôi đỏ mặt mắng anh:

“Anh biến thái à?”

Bên ngoài, Tạ Trầm nhàn nhạt đáp:

“Sợ em ngất.”

Bình luận:

【Cái cớ thôi.】

【Anh ấy chỉ là mười phút không chạm được vợ nên hoảng thôi.】

【Bệnh nhân lãnh cảm biến thành cuồng tiếp xúc, kỳ tích y học.】

Tôi bị bình luận chọc cười đến không chịu nổi.

Buổi tối trước khi ngủ, tôi cố ý ngồi bên mép giường không nhúc nhích.

Tạ Trầm tựa đầu giường đọc sách.

Đọc được hai phút, anh ngẩng đầu.

“Không qua đây à?”

Tôi chớp chớp mắt.

“Hôm nay không cần.”

Trang sách trong tay Tạ Trầm dừng lại.

“Bác sĩ nói phải cố định.”

“Thỉnh thoảng thiếu một lần cũng không sao.”

Anh nhìn tôi.

“Em chắc chứ?”

Tôi gật đầu.

“Hôm nay trạng thái của em rất tốt.”

Tạ Trầm khép sách lại.

“Tôi không tốt.”

Tôi suýt bật cười.

“Anh không tốt chỗ nào?”

Anh đưa tay kéo tôi lên giường.

Tôi ngã vào lòng anh.

Anh thuận thế ôm lấy tôi.

Động tác liền mạch một hơi.

“Bây giờ tốt rồi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Tạ Trầm, anh như vậy rất giống đang ăn vạ.”

Anh cúi đầu nhìn tôi.

“Ừ.”

Bây giờ anh thừa nhận càng lúc càng nhanh.

Tôi đưa tay chạm lên mặt anh.

Tạ Trầm khẽ nhắm mắt lại.

Hàng mi hơi run.

Đột nhiên tôi nhớ đến lúc ban đầu, bình luận từng nói anh ghét thân mật, thậm chí người khác chạm vào tay áo cũng phải thay quần áo.

Mà bây giờ anh đang nằm bên cạnh tôi, chủ động áp mặt vào lòng bàn tay tôi.

Trong lòng tôi mềm nhũn đến đau nhói.

“Tạ Trầm.”

“Ừ.”

“Trước đây anh thật sự ghét người khác chạm vào mình đến vậy sao?”

“Ừ.”

“Vậy lần đầu tiên em chạm vào anh, tại sao anh không đẩy em ra?”

Anh mở mắt.

“Khi đó em sắp khóc rồi.”

“Chỉ vì thế thôi sao?”

Tạ Trầm im lặng một lúc.

“Còn một lý do khác.”

Tôi chờ anh nói tiếp.

Nhưng anh lại không nói.

Tôi chọc vào ngực anh.

“Còn gì nữa?”

Tạ Trầm nắm lấy tay tôi.

“Khi em chạm vào tôi, tôi không thấy buồn nôn.”

Tôi sững người.

Anh nhìn tôi.

“Lần đầu tiên.”

Tim tôi khẽ chua xót.

Đối với anh, hóa ra đó đã là một ngoại lệ rất lớn.

Tôi nhẹ giọng hỏi:

“Vậy bây giờ thì sao?”

Tạ Trầm cụp mắt.

“Bây giờ muốn em chạm lâu thêm một chút.”

Mặt tôi nóng lên.

“Bao lâu?”

Anh đặt tay tôi lên ngực mình.

“Cả một đêm.”

Tôi chậm rãi dựa tới, ôm lấy eo anh.

“Vậy sáng mai tay anh có tê thì đừng trách em.”

“Trách em.”

“Tại sao?”

“Em chịu trách nhiệm xoa bóp.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Tạ Trầm cúi đầu nhìn tôi, trong mắt cũng có một ý cười rất nhạt.

Bình luận trôi qua thật chậm.

【Cô ấy cần anh ấy, anh ấy cũng cần cô ấy.】

【Đây đâu phải đàn ông lãnh cảm đang nhẫn nhịn, rõ ràng là hai người đang chữa lành cho nhau.】

【Kết cục bệnh viện tâm thần đổi thành điều trị chung giường, hợp lý.】

Tôi nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp tim của anh.

Rất ổn định.

Cũng rất gần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...