Nhà họ Giang cũng ra tuyên bố rất nhanh.
Hôn lễ hủy bỏ.
Quan hệ thông gia với nhà họ Lâm chấm dứt.
Tập đoàn Giang thị tạm dừng toàn bộ hợp tác với Lâm thị.
Nếu đứa bé trong bụng Lâm Vy được xác định có quan hệ huyết thống với Giang Dữ, Giang Dữ sẽ thực hiện trách nhiệm theo quy định pháp luật sau khi đứa bé ra đời, nhưng tuyệt đối không hòa giải bất kỳ hành vi vi phạm nào của Lâm Vy.
Tuyên bố đó vừa rõ ràng vừa tàn nhẫn.
Nó cắt đứt con đường cuối cùng Lâm Vy muốn dùng đứa bé để bước vào nhà họ Giang.
Trong phòng tạm giữ, Lâm Vy đập cửa đến khàn giọng.
“Tôi muốn gặp Giang Dữ!”
“Tôi đang mang con của anh ấy!”
“Các người không thể đối xử với tôi như vậy!”
Không ai để ý cô ta.
Mẹ tôi ban đầu vẫn cứng miệng.
Bà nói mọi chuyện là tai nạn.
Bà nói vì quá đau lòng nên mới không công khai cái ch/ết của tôi.
Bà nói tôi từ nhỏ đã phản nghịch, nếu chuyện bị lộ ra sẽ ảnh hưởng danh dự gia đình.
Bà thậm chí còn nói:
“Ta là mẹ nó, chẳng lẽ ta không đau sao?”
Người điều tra chỉ đặt trước mặt bà cuốn sổ tay của tôi.
Trang cuối cùng có một câu:
“Mẹ tôi sẽ khóc, nhưng xin đừng tin nước mắt của bà ấy.”
Mẹ tôi nhìn dòng chữ đó, lần đầu tiên hoàn toàn im lặng.
Sau đó, chú Trần đưa ra bản sao giấy tờ năm đó.
Bệnh viện tư nhân cũng có người khai nhận đã nhận tiền để xử lý hồ sơ bất thường.
Camera hành trình được khôi phục.
Tin nhắn giả trong tài khoản mạng xã hội của tôi được truy vết địa chỉ đăng nhập.
Từng mắt xích khớp lại.
Không còn đường thoát.
Mẹ tôi cuối cùng suy sụp.
Nhưng đến lúc đó, bà vẫn không nhận sai.
Bà chỉ lặp đi lặp lại:
“Tôi chỉ muốn bảo vệ Vy Vy.”
“Vãn Vãn đã không cứu được nữa.”
“Chẳng lẽ tôi phải mất cả hai đứa con sao?”
Khi nghe được câu đó, tôi đứng trước mặt bà rất lâu.
Thì ra trong lòng bà, tôi đã là đứa có thể bị mất.
Còn Lâm Vy là đứa nhất định phải bảo vệ.
Tôi từng vì điều đó mà đau khổ rất nhiều năm.
Bây giờ lại chỉ thấy nhẹ nhõm.
Bởi vì cuối cùng tôi cũng không cần mong bà yêu tôi nữa.
Một tháng sau, vụ án chính thức được lập hồ sơ.
Kết quả điều tra ban đầu công bố.
Mẹ tôi liên quan đến hành vi che giấu sự thật, làm sai lệch hồ sơ, trì hoãn cứu chữa và nhiều vấn đề khác.
Lâm Vy là người trực tiếp gây ra tai nạn, sau đó không báo án kịp thời, còn cùng mẹ che giấu chân tướng suốt ba năm.
Chú Trần và vài người liên quan cũng bị xử lý.
Nhà họ Lâm rơi vào hỗn loạn.
Người cậu họ từng cúi đầu nịnh nọt mẹ tôi lập tức nhảy ra tranh quyền.
Hội đồng quản trị yêu cầu mẹ tôi rời khỏi vị trí.
Tài sản nhà họ Lâm bị đóng băng một phần.
Căn biệt thự tôi từng sống bị niêm phong để điều tra dòng tiền.
Nực cười nhất là, phòng của tôi trong căn biệt thự ấy vẫn còn nguyên.
Ba năm qua, mẹ tôi không cho ai vào.
Không phải vì nhớ tôi.
Mà vì bên trong còn vài thứ của tôi bà chưa kịp xử lý.
Cảnh sát tìm thấy trong ngăn kéo của tôi một bản kế hoạch du học, thư mời, giấy khen, ảnh chụp cùng bạn bè, và một tấm thiệp sinh nhật chưa gửi cho Giang Dữ.
Trên thiệp tôi viết:
“Chúc Giang Dữ của em tuổi mới bình an vui vẻ.
Sau này chúng ta cùng nhau đi thật xa nhé.”
Giang Dữ cầm tấm thiệp ấy, ngồi trong xe rất lâu.
Hôm đó trời mưa.
Mưa giống hệt đêm tôi xảy ra chuyện.
Tôi ngồi cạnh anh, nhìn nước mưa trượt dài trên cửa kính.
Anh bỗng nói:
“Vãn Vãn, anh không bình an.”
Tôi nhìn anh.
Anh cười khàn.
“Anh cũng không vui vẻ.”
Tôi đưa tay chạm vào vai anh.
Dĩ nhiên tay tôi xuyên qua.
Tôi không ôm được anh.
Không lau được nước mắt cho anh.
Không thể nói với anh rằng không sao đâu.
Tôi chỉ có thể ngồi đó.
Nhưng có lẽ người sống và người đã khuất thật sự có một sợi dây rất mỏng.
Giang Dữ bỗng ngẩng đầu.
Anh nhìn về phía ghế phụ.
Rất lâu.
Sau đó, anh nhẹ giọng hỏi:
“Em có ở đây không?”
Tôi sững sờ.
“Có.”
Anh không nghe thấy.
Nhưng anh vẫn nhìn ghế phụ.
“Anh sẽ đưa em về nhà.”
Về nhà.
Nhà nào?
Tôi đã không còn nhà từ rất lâu rồi.
Nhưng ngày hôm sau, tôi biết anh nói về đâu.
Anh tìm được nơi mẹ tôi vội vàng xử lý tro cốt của tôi năm đó.
Một khu mộ rất xa, rất rẻ, không có tên thật đầy đủ.
Trên tấm bia nhỏ chỉ khắc hai chữ:
“Lâm Vãn.”
Chaporia
Bình Luận (0)