Thái hậu nói:
“Sau này việc thái bình của triều ta, còn phải nhờ đại sư nhiều hơn.”
Bùi Chiêu Nhiên khiêm nhường khom người.
Không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti.
“Không dám.”
“Sự yên ổn của thiên hạ.”
“Đều nhờ vào nương nương và vị minh quân tương lai.”
Thái hậu thở dài lắc đầu.
“Ai gia già rồi.”
“Cũng hiểu vì sao tiên hoàng lại say mê bàn luận kinh pháp với ngài.”
“Cung này giống như một cái giếng.”
“Mỗi người sinh ra đã nắm trong tay một số mệnh có thể nhìn thấy tận cùng.”
“Cho nên bất kể người đó mạnh mẽ tài giỏi đến đâu.”
“Cũng đều có nhiều điều bất đắc dĩ, thân bất do kỷ.”
Thái hậu mỉm cười.
“Đây là thiên hạ của tiên hoàng.”
“Là của họ Nguyên.”
“Ai gia có mạnh mẽ đến đâu cũng không đoạt được.”
“Nói gì đến chuyện phải dựa vào ta.”
“Tiên đế đã không để tâm chuyện nối dõi.”
“Lại còn mê đắm luyện đan.”
“Vậy hậu quả con nối dõi suy yếu, huynh đệ mưu phản.”
“Đương nhiên phải do hắn gánh.”
“Ai gia mệt rồi.”
“Cũng già rồi.”
“Mắt mờ tai kém.”
“Chỉ mong lòng rộng thân an.”
“Tự cầu phúc cho mình.”
Bùi Chiêu Nhiên chắp tay.
Khom người thật sâu.
“Còn một việc nữa.”
“Trước đó từng bẩm với Thái hậu nương nương về chuyện phế bỏ tuẫn táng.”
“Khi ấy người nói cần một tháng để suy xét.”
“Không biết hiện giờ người có đồng ý hay không?”
“Không phải ngươi đã được như ý nguyện rồi sao?”
Thái hậu nửa đùa nửa thật hỏi.
Bùi Chiêu Nhiên khựng lại.
Thấy Thái hậu không còn giả vờ ngầm hiểu trong lòng nữa.
Hắn cũng thản nhiên nói:
“Mạng của người khác cũng là mạng.”
“Cứu được một người.”
“Bùi mỗ liền cứu một người.”
“Tiên đế không để lại di chiếu nào khác sao?”
Thái hậu mím môi.
Bà nhìn Bùi Chiêu Nhiên rồi mỉm cười.
“Ta nói rồi.”
“Ta già rồi, mắt mờ tai kém.”
“Nếu thật sự có di chiếu.”
“Vậy cứ theo ý tiên đế.”
“Tha cho tính mạng của các nàng.”
“Cả đời hắn chỉ yêu lễ Phật.”
“Nghĩ chắc cũng chẳng ham mê nữ sắc.”
Khi Bùi Chiêu Nhiên trở về.
Hắn kể lại lời Thái hậu cho ta nghe.
Ta có chút vui mừng.
“Vậy thật sự có thể cứu hết các nàng rồi.”
Bùi Chiêu Nhiên nhìn ta.
Cũng mỉm cười.
“Ừm.”
Dạo gần đây hắn cười rất thường xuyên.
Vừa rực rỡ lại vừa đẹp mắt.
Ta không nhịn được sờ chuỗi Phật châu hắn tặng trên tay mình.
“Đừng sợ.”
Bùi Chiêu Nhiên bỗng nói.
Hắn tưởng ta đang lo lắng chuyện sau này.
“Bất kể khi nào nàng ngã xuống.”
“Ta đều sẽ đỡ lấy nàng.”
“Ừm.”
Ta nhỏ giọng bổ sung:
“Ta cũng sẽ đỡ lấy ngươi.”
Ta và hắn cùng ngẩng đầu.
Nhìn bầu trời bị tường cung chia thành một ô vuông nhỏ.
Dẫu quá khứ có bao nhiêu hiểu lầm.
Bao nhiêu bất đắc dĩ.
Những tháng ngày sau này.
Có nhau nâng đỡ.
Giữa hoàng thành sâu thẳm này.
Sẽ không còn điều gì đáng sợ nữa.
Toàn văn hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)