20px

Buổi chiều, Ngô San mang đến bản hồ sơ cuối cùng.

Liên quan đến nguyện vọng điều trị y tế, người liên hệ khẩn cấp và quy tắc sử dụng tài sản.

Ở vị trí người liên hệ khẩn cấp thứ nhất, tôi vẫn ghi tên Quách Văn.

Vị trí thứ hai là Ngô San.

Quách Văn nhìn thấy thì rõ ràng khựng lại.

“Bố, bố vẫn ghi tên con sao?”

Tôi đáp:

“Con là con gái của bố.”

Trong mắt nó lập tức ánh lên hơi nước.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng người liên hệ không phải người được rút tiền.”

Nó bật cười trong nước mắt rồi nhanh chóng cúi đầu.

“Con nhớ rồi.”

Ranh giới được dựng lên.

Tình thân mới có đường sống.

Quy tắc đặt ở phía trước.

Tình cảm mới không méo mó.

Chiều tối, Nhất Chu nằm bò trên chiếc bàn nhỏ ngoài ban công làm bài tập.

Quách Văn nhận một cuộc điện thoại.

Là Triệu Bằng gọi tới.

Nó đi ra khu vực cửa ra vào.

Giọng không lớn.

Nhưng rất rõ ràng.

“Bố tôi sẽ không rút lại chứng cứ.”

“Những gì anh cần giải thích với công ty thì cứ giải thích cho rõ.”

“Sau này đừng bảo tôi đi khuyên ông ấy nữa.”

Lúc cúp máy, cả người nó như trút được một hơi dài.

Tôi không khen ngợi nó.

Con người làm đúng việc không nên sống nhờ vào những tràng pháo tay.

Nó bước tới, đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn.

“Bố, đây là thẻ trước đây bố dùng để gửi tiền sinh hoạt cho con.”

“Sau này bố không cần chuyển tiền vào nữa.”

Tôi nhìn nó một cái.

Nó có chút ngượng ngùng.

“Lương của con đủ tiêu rồi.”

Tôi đẩy tấm thẻ trở lại.

“Con tự đi hủy thẻ đi.”

“Chỗ nào bắt đầu rối loạn thì dọn sạch từ chỗ đó.

Nó gật đầu, cất thẻ vào túi.

Tám giờ tối, Quách Văn đưa Nhất Chu về nhà.

Trước khi đi, Nhất Chu ôm khư khư chiếc vòng cửa cũ không chịu buông.

“Ông ngoại, cái này treo lên cửa mới được không?”

Tôi cười lắc đầu.

“Cửa chống trộm không treo được.”

Nó suy nghĩ một lúc rồi đặt chiếc vòng cửa lên tủ giày ở lối vào.

“Vậy để ở đây.”

“Sau này mỗi lần bước vào cửa, cháu sẽ biết đây là nhà của ông ngoại.”

Quách Văn đứng ở cửa.

Vành mắt lại đỏ lên.

Lần này, nó không nói:

“Bố, về nhà với con đi.”

Nó chỉ nói:

“Bố, cuối tuần con sẽ đưa Nhất Chu đến ăn cơm.”

Tôi gật đầu.

“Báo trước.”

“Để bố đi mua thức ăn.”

Sau khi cánh cửa khép lại, trong nhà trở nên yên tĩnh.

Không phải kiểu trống trải của căn tứ hợp viện.

Mà là sự tĩnh lặng của một người có thể tự mình làm chủ cuộc sống.

Tôi đi tới khu vực cửa ra vào, chỉnh lại chiếc vòng cửa cũ cho ngay ngắn.

Bên cạnh là chìa khóa nhà mới, tập hồ sơ ngân hàng và bản in ảnh chụp tin nhắn ghi dòng chữ:

“25.000.000,00 tệ đã vào tài khoản.”

Số tiền ấy không đưa tôi vào viện dưỡng lão vùng ven.

Cũng không biến thành công cụ kiếm lời của con rể.

Nó chỉ bình yên nằm trong tài khoản của tôi.

Giống như một chiếc chìa khóa đã trở về đúng tay người chủ của nó.

Trước khi tắt đèn, tôi nhìn về phía cửa ra vào một lần nữa.

Chiếc vòng cửa cũ trong bóng tối ánh lên một thứ ánh sáng dịu dàng.

Ngày hôm đó, con gái tôi tưởng rằng tôi đã ngủ.

Nhưng cũng từ khoảnh khắc ấy.

Tôi mới thật sự tỉnh giấc.

HẾT

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...