Nụ cười ngây thơ đến mức chính tôi hiện tại cũng cảm thấy xa lạ.

Tôi bước tới.

Gỡ khung ảnh xuống.

Úp mặt ảnh vào tường.

Đặt nó vào một góc.

Như thể đang chôn vùi hoàn toàn cuộc hôn nhân kéo dài năm năm ấy.

Sau khi tắm xong.

Tôi vừa định nghỉ ngơi.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Người gọi tới là mẹ chồng tôi.

Vương Lan.

Tôi biết.

Trốn hôm nay cũng không tránh được ngày mai.

Vì thế tôi nhấn nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia không phải tiếng la hét như tôi tưởng.

Mà là giọng chất vấn đầy tức giận nhưng đang cố kìm nén.

“Thẩm Vân, rốt cuộc cô muốn làm gì?”

“Cô nhất quyết phải khiến nhà họ Chu chúng tôi mất sạch thể diện mới chịu sao?”

Tôi bình tĩnh trả lời:

“Mất mặt không phải là con.”

“Cô còn dám cãi sao?!”

Giọng bà ta lập tức cao lên.

“Minh Khải chỉ lấy của cô chút tiền thôi!”

“Cô cần phải báo c/ảnh s/át đến mức đó à?”

“Chuyện trong nhà không nên đem ra ngoài, cô không hiểu sao?”

Tôi bật cười.

Lần đầu tiên cảm thấy tư tưởng của nhà họ Chu thật nực cười.

“Một chút tiền?”

“Đó là 880.000 tệ.”

“Là chứng cứ phạm tội của anh ta.”

“Phạm tội cái gì chứ!”

“Vợ chồng với nhau thì sao gọi là ăn c/ắp được?”

Vương Lan lại bắt đầu kiểu ngang ngược quen thuộc.

“Cô mau tới đồn công an giải thích rõ đi!”

“Nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm!”

“Nếu chuyện này lan ra ngoài thì công việc của Minh Khải phải làm sao?”

“Sau này nhà họ Chu còn mặt mũi nào gặp người khác?”

Tôi im lặng.

Không phải vì bị bà ta thuyết phục.

Mà vì tôi đang nghĩ.

Một gia đình phải vô liêm sỉ đến mức nào…

Mới có thể xem việc lấy tiền của người khác là chuyện hiển nhiên như vậy.

Lấy tiền của tôi.

Là điều đương nhiên.

Còn tôi phản kháng.

Lại trở thành kẻ không biết điều.

Thấy tôi không nói.

Giọng Vương Lan dịu xuống đôi chút.

Bắt đầu dùng tình cảm để thuyết phục.

“Tiểu Vân à.”

“Mẹ biết con thấy tủi thân.”

“Nhưng Minh Khải chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”

“Bị con hồ ly tinh bên ngoài mê hoặc.”

“Đàn ông mà, ai chẳng có lúc mắc sai lầm.”

“Con rộng lượng một chút, cho nó thêm cơ hội.”

“Tiền thì để người phụ nữ kia trả lại.”

“Chuyện này xem như bỏ qua.”

“Chúng ta vẫn là người một nhà.”

Tôi cắt ngang lời bà ta.

“Không đâu mẹ.”

“Kể từ lúc anh ta chuyển số tiền đó đi…”

“Con và Chu Minh Khải đã không còn là người một nhà nữa.”

Đầu dây bên kia lập tức rơi vào yên lặng.

Sự im lặng khiến người ta ngột ngạt.

Vài giây sau.

Giọng Vương Lan hoàn toàn thay đổi.

Trở nên cay nghiệt và chói tai.

“Thẩm Vân!”

“Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

“Cô nghĩ mình là ai?”

“Nếu không có Minh Khải nhà tôi, một người phụ nữ ngoại tỉnh như cô có thể đứng vững ở thành phố này sao?”

“Tôi nói cho cô biết!”

“Mau hủy hồ sơ vụ án đi!”

“Nếu không đừng trách tôi không khách khí!”

Tôi cười nhạt.

“Con chờ.”

Nói xong.

Tôi cúp máy.

Đồng thời chặn luôn số điện thoại của bà ta.

Thế giới cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Nhưng tôi biết.

Cuộc gọi vừa rồi chỉ mới là màn mở đầu.

Quả nhiên.

Chưa đầy nửa tiếng sau.

Chuông cửa vang lên liên tục.

Tiếng chuông dồn dập như muốn phá tung cánh cửa.

Tôi nhìn qua mắt mèo.

Khuôn mặt Vương Lan áp sát vào cửa.

Vì tức giận mà méo mó dữ tợn.

Tôi không mở cửa.

Bà ta lập tức gào khóc và chửi bới ngoài hành lang.

Khiến hàng xóm xung quanh đều tò mò ló đầu ra xem.

“Thẩm Vân!”

“Con sói mắt trắng!”

“Mở cửa cho tôi!”

“Nhà họ Chu chúng tôi đã gây ra nghiệp gì mới cưới phải thứ sao chổi như cô!”

“Trả con trai tôi lại đây!”

“Đồ lòng dạ độc ác!”

Tôi đeo tai nghe.

Mở nhạc lớn nhất có thể.

Mặc kệ bà ta phát đ/iên ở bên ngoài.

Khoảng hơn nửa giờ sau.

Có lẽ đã mắng đến mệt.

Cuối cùng bà ta cũng im tiếng.

Đúng lúc tôi nghĩ bà ta đã rời đi.

Bỗng nghe thấy tiếng bà ta nói chuyện điện thoại vọng vào.

Âm lượng không quá lớn.

Nhưng tôi vẫn nghe được vài câu rời rạc.

“…Đúng rồi, nó không chịu mở cửa…”

“…Cậu đừng lo chuyện đó nữa…”

“…Mau giải quyết chuyện căn nhà đi…”

“…Nhất định không được để nó biết…”

“…Chẳng qua chỉ là một căn nhà thôi…”

“…Cùng lắm trả lại cho nó…”

“…Còn hơn để anh cậu phải ngồi t/ù…”

Nhà?

Tôi lập tức tháo tai nghe xuống.

Tim đập mạnh một nhịp.

Sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.

Trực giác nói với tôi.

Chuyện này…

Có thể còn nghiêm trọng hơn cả 880.000 tệ.

Chu Minh Khải sau lưng tôi…

Rốt cuộc còn che giấu điều gì?

Và căn nhà mà Vương Lan nhắc tới…

Rốt cuộc là căn nào?

Chương 3

Tôi đứng trong phòng khách tối om, bàn tay vẫn còn đặt trên tai nghe, nhưng trong đầu đã vang lên vô số tiếng động hỗn loạn.

Căn nhà.

Vương Lan nói “mau giải quyết chuyện căn nhà đi”, còn nói “nhất định không được để nó biết”.

Từ khi kết hôn đến nay, nhà cửa trong miệng nhà họ Chu chỉ có hai căn.

Một là căn hộ hiện tại chúng tôi đang ở.

Hai là căn nhà học khu mà tôi và Chu Minh Khải dự định mua để sau này con cái đi học thuận tiện hơn.

Căn hộ hiện tại là tài sản trước hôn nhân của tôi. Bố mẹ tôi bán một căn nhà cũ ở quê, gom thêm tiền tiết kiệm, đứng ra trả phần lớn tiền mua. Vì lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp cao học, chưa đủ điều kiện vay tốt, nên tên trên sổ đỏ là tôi và Chu Minh Khải cùng đứng, nhưng tỷ lệ góp vốn trong hợp đồng công chứng ghi rất rõ: tôi chiếm 80%, Chu Minh Khải chiếm 20%.

Còn căn nhà học khu kia, chúng tôi mới chỉ đặt cọc giữ chỗ. Khoản 880.000 tệ trong tài khoản chính là tiền chuẩn bị trả đợt đầu.

Ban đầu Chu Minh Khải luôn miệng nói đó là “tổ ấm tương lai của hai vợ chồng”.

Anh ta nói khu đó gần trường tốt, sau này có con cũng không phải lo.

Anh ta còn nói, đời này may mắn nhất của anh ta là cưới được tôi.

Bây giờ nhớ lại từng lời ấy, tôi chỉ thấy buồn nôn.

Tôi mở laptop, đăng nhập vào hòm thư cá nhân, bắt đầu lục lại toàn bộ tài liệu liên quan đến việc mua nhà.

Hợp đồng đặt cọc.

Biên nhận chuyển tiền.

Thông tin môi giới.

Tin nhắn giữa tôi và Chu Minh Khải.

Từng thứ một hiện ra trước mắt.

Nhưng càng xem, sắc mặt tôi càng lạnh.

Bởi tôi phát hiện từ hai tuần trước, môi giới từng gửi cho Chu Minh Khải một bản hợp đồng bổ sung.

Trong bản hợp đồng ấy, người mua căn nhà học khu không còn là tôi và Chu Minh Khải nữa.

Mà là Chu Minh Khải và Bạch Vy Vy.

Tôi nhìn cái tên Bạch Vy Vy nằm ngay ngắn trên hợp đồng, cảm giác buồn cười đến mức suýt bật thành tiếng.

Thì ra 880.000 tệ của tôi không phải đơn giản bị chuyển cho tiểu tam.

Mà là dùng để mua nhà cho anh ta và tiểu tam.

Căn nhà học khu mà tôi vất vả tích góp, bố mẹ tôi dốc nửa đời tiền dưỡng già để giúp tôi trả trước, cuối cùng lại biến thành tổ ấm tình yêu của đôi cẩu nam nữ kia.

Tôi kéo chuột xuống dưới.

Ở cuối hợp đồng bổ sung còn có một dòng ghi chú nhỏ:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...