Nhưng khi nhìn thấy tôi, vẻ yếu đuối trên mặt cô ta lập tức cứng lại.
Cô ta đứng bật dậy, lao tới trước mặt tôi.
“Chị Thẩm, em thật sự không biết khoản tiền đó là của chị.”
“Minh Khải nói đó là tiền của anh ấy, là anh ấy tự nguyện cho em.”
“Em cũng là nạn nhân mà!”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô là nạn nhân?”
Bạch Vy Vy gật đầu lia lịa, nước mắt rơi xuống từng giọt.
“Đúng vậy, em cũng bị anh ấy lừa. Nếu em biết đó là tiền của chị, em tuyệt đối sẽ không nhận.”
Tôi bật điện thoại, mở một đoạn ghi âm.
Đó là tin nhắn thoại được khôi phục từ máy tính bảng cũ của Chu Minh Khải mà tôi từng dùng chung tài khoản đám mây với anh ta.
Giọng Bạch Vy Vy mềm mại vang lên trong hành lang yên tĩnh.
“Anh cứ dùng vân tay của chị ta đi, dù sao hai người là vợ chồng, cô ta biết rồi cũng chẳng làm gì anh đâu.”
“Cô ta yêu anh như vậy, cùng lắm khóc vài ngày thôi.”
“Nhà học khu này anh phải nhanh lên, không thì người khác mua mất. Em không muốn sau này con chúng ta phải thua con người khác từ vạch xuất phát.”
Âm thanh vừa vang ra, sắc mặt Bạch Vy Vy lập tức trắng bệch.
Cô ta lảo đảo lùi lại một bước, môi run lên.
“Không… không phải… đoạn ghi âm này…”
Tôi tắt màn hình.
“Không phải cô nói à?”
Bạch Vy Vy không đáp được.
Vị công an đứng gần đó lập tức đi tới.
“Cô Thẩm, đây là chứng cứ mới sao?”
Tôi gật đầu.
“Vâng. Ngoài ra còn có hợp đồng thay đổi người mua căn nhà học khu, chữ ký của tôi bị giả mạo.”
Hà Dao đưa toàn bộ tài liệu đã chuẩn bị sẵn ra.
“Chúng tôi đề nghị bổ sung điều tra hành vi giả mạo chữ ký và lừa đảo giao dịch bất động sản.”
Bạch Vy Vy nghe xong, cả người mềm nhũn.
Lần này cô ta không còn khóc theo kiểu đáng thương nữa, mà thật sự sợ hãi.
Cô ta chụp lấy tay áo tôi.
“Chị Thẩm, em sai rồi!”
“Em trả tiền, em trả hết!”
“Em rời khỏi Minh Khải, em không cần anh ấy nữa!”
“Chị tha cho em lần này đi, em còn trẻ, em không thể có tiền án được!”
Tôi rút tay về.
“Lúc cô khuyên anh ta dùng vân tay của tôi để chuyển tiền, cô có từng nghĩ tôi cũng còn trẻ không?”
“Lúc cô dùng tiền của tôi mua nhà, cô có từng nghĩ bố mẹ tôi dành dụm số tiền ấy khó khăn thế nào không?”
“Lúc cô gọi tôi là người phụ nữ ngu ngốc trong tin nhắn, cô có từng nghĩ hôm nay sẽ quỳ xuống cầu xin tôi không?”
Mặt Bạch Vy Vy lập tức xám như tro.
Đúng lúc ấy, cửa phòng làm việc bên cạnh mở ra.
Chu Minh Khải được đưa ra.
Chỉ sau một đêm, anh ta như già đi mười tuổi. Áo sơ mi nhăn nhúm, cằm mọc râu lún phún, đôi mắt đỏ ngầu.
Nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên của anh ta không phải hối hận.
Mà là tức giận.
“Thẩm Vân, em thật sự muốn hủy hoại anh?”
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không còn chút gợn sóng.
“Là anh tự hủy hoại mình.”
Chu Minh Khải nghiến răng.
“Anh chỉ mượn tạm tiền thôi! Chúng ta là vợ chồng, tài sản vốn là của chung. Em có cần phải ép anh vào đường cùng không?”
Hà Dao cười lạnh.
“Anh Chu, khoản tiền 880.000 tệ này phần lớn đến từ khoản bố mẹ thân chủ tôi tặng riêng cho con gái để mua nhà, có chứng từ chuyển khoản và ghi chú rõ ràng. Theo quy định, đây không mặc nhiên là tài sản chung để anh tùy tiện định đoạt.”
Sắc mặt Chu Minh Khải hơi đổi.
Anh ta không biết chuyện này.
Vì khi bố mẹ tôi chuyển tiền, tôi đã ghi chú đầy đủ theo lời Hà Dao nhắc từ nhiều năm trước: “Tặng riêng con gái Thẩm Vân dùng để mua nhà, không thuộc tài sản chung vợ chồng.”
Khi ấy Chu Minh Khải còn cười tôi quá cẩn thận.
Bây giờ sự cẩn thận ấy trở thành lưỡi dao sắc nhất đâm ngược vào anh ta.
Tôi nhìn anh ta.
“Anh luôn nói vợ chồng không cần phân chia rõ ràng.”
“Nhưng anh phân chia rất rõ đấy chứ.”
“Tiền của tôi là tiền của anh.”
“Tiền của anh là tiền của mẹ anh.”
“Nhà của tôi là nhà của họ Chu.”
“Còn tiểu tam của anh thì được dùng tiền tôi mua nhà học khu.”
Chu Minh Khải bị tôi nói đến câm lặng.
Bạch Vy Vy đứng bên cạnh khóc đến thở không ra hơi.
Nhưng không ai còn thương hại cô ta.
Tôi nộp xong chứng cứ, trước khi rời đi, Chu Minh Khải đột nhiên gọi tên tôi.
“Thẩm Vân.”
Tôi dừng bước.
Anh ta nhìn tôi, giọng thấp xuống.
“Em rút đơn đi.”
“Anh đồng ý ly hôn.”
“Tài sản anh cũng không tranh nữa.”
“Chúng ta kết thúc trong êm đẹp, được không?”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
Người đàn ông này thật buồn cười.
Đến tận lúc này anh ta vẫn nghĩ tôi cần sự đồng ý của anh ta.
Tôi khẽ cười.
“Chu Minh Khải, anh không có tư cách ra điều kiện với tôi.”
“Từ giờ trở đi, kết thúc thế nào là do pháp luật quyết định.”
Chương 5
Tối hôm đó, nhà họ Chu triệt để phát điên.
Tôi vừa về đến chung cư đã thấy dưới lầu tụ tập rất nhiều người.
Vương Lan đứng ngay trước cửa tòa nhà, bên cạnh là em trai Chu Minh Khải — Chu Minh Triết, cùng mấy người họ hàng xa gần của nhà họ Chu.
Chaporia
Bình Luận (0)