Vương Lan đi cùng anh ta.

Bà ta vừa thấy tôi đã muốn lao tới, nhưng bị cán bộ tòa án nhắc nhở giữ trật tự nên đành nghiến răng ngồi xuống.

Hà Dao ngồi bên cạnh tôi, mở tập hồ sơ dày cộp.

Phía Chu Minh Khải cũng có luật sư.

Nhưng luật sư của anh ta trông rất mệt mỏi, chắc cũng biết thân chủ mình không dễ cứu.

Cán bộ hòa giải hỏi:

“Hai bên có khả năng tiếp tục duy trì hôn nhân không?”

Tôi nói:

“Không.”

Chu Minh Khải nhìn tôi.

Ánh mắt anh ta phức tạp, vừa hối hận, vừa oán hận.

“Thẩm Vân, chúng ta thật sự không thể quay lại sao?”

Tôi không nhìn anh ta.

“Không thể.”

Vương Lan lập tức chen vào:

“Cô nói không thể là không thể à? Nhà họ Chu chúng tôi chưa đồng ý!”

Hà Dao khép hồ sơ lại, mỉm cười.

“Bà Vương, ly hôn là việc giữa vợ chồng. Bà không phải đương sự.”

Một câu khiến Vương Lan nghẹn cứng.

Cán bộ hòa giải cũng nghiêm giọng:

“Người nhà không được tùy tiện phát biểu.”

Vương Lan tức đến mặt mũi méo mó nhưng không dám nói nữa.

Luật sư của Chu Minh Khải cố gắng kéo vấn đề về hướng “mâu thuẫn gia đình”.

Ông ta nói Chu Minh Khải chỉ nhất thời hồ đồ, tiền chuyển đi có thể hoàn trả, không nên vì một sai lầm mà phủ nhận toàn bộ tình cảm năm năm.

Tôi nghe rất bình tĩnh.

Đợi ông ta nói xong, Hà Dao đẩy từng phần chứng cứ ra.

“Đây là giao dịch chuyển 880.000 tệ từ tài khoản cá nhân của thân chủ tôi sang tài khoản Bạch Vy Vy khi thân chủ tôi đang ngủ.”

“Đây là ghi âm Bạch Vy Vy hướng dẫn Chu Minh Khải dùng vân tay của thân chủ tôi.”

“Đây là hợp đồng thay đổi người mua căn nhà học khu, có chữ ký giả mạo của thân chủ tôi.”

“Đây là thỏa thuận chuyển nhượng 80% quyền sở hữu căn hộ hiện tại cho Chu Minh Triết với giá 1 tệ, cũng có chữ ký giả.”

“Đây là tin nhắn Chu Minh Khải thừa nhận muốn biến căn hộ của thân chủ tôi thành nhà cưới cho em trai.”

“Đây là chứng từ bố mẹ thân chủ tôi tặng riêng 880.000 tệ cho con gái, ghi chú rõ ràng.”

“Đây là lịch sử Chu Minh Khải nhiều lần chuyển tiền từ tài khoản chung sang tài khoản mẹ ruột và em trai mà không thông báo.”

Từng tờ chứng cứ đặt xuống bàn.

Sắc mặt luật sư đối phương càng lúc càng khó coi.

Chu Minh Khải cúi đầu, tay siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch.

Cán bộ hòa giải xem xong, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.

“Anh Chu, những chuyện này anh có ý kiến gì không?”

Chu Minh Khải im lặng rất lâu.

Cuối cùng anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Anh thừa nhận chuyển tiền.”

“Nhưng anh không có ý trộm.”

“Anh chỉ nghĩ chúng ta là vợ chồng, tiền dùng trước rồi sau này bù lại.”

Tôi hỏi:

“Vậy hợp đồng giả chữ ký thì sao?”

Anh ta nghẹn lại.

Vương Lan lập tức nói:

“Chữ ký đó là tôi ký!”

Cả phòng lập tức yên tĩnh.

Chu Minh Khải đột nhiên quay đầu nhìn mẹ mình.

“Mẹ!”

Vương Lan như không nhận ra mình vừa nói gì, còn tưởng đã giúp con trai thoát tội.

“Đúng! Là tôi ký thì sao?”

“Tôi là mẹ chồng nó, nhà họ Chu chúng tôi nuôi nó ăn ở nhiều năm, tôi thay nó ký một cái tên thì có gì ghê gớm?”

Hà Dao chậm rãi nở nụ cười.

Tôi cũng nhìn bà ta.

Lần đầu tiên tôi thấy một người tự đưa cổ vào thòng lọng nhanh như vậy.

Hà Dao lập tức nói:

“Cán bộ, lời vừa rồi của bà Vương liên quan trực tiếp đến hành vi giả mạo chữ ký trong giao dịch bất động sản. Chúng tôi yêu cầu ghi nhận vào biên bản.”

Vương Lan lúc này mới nhận ra không đúng.

Mặt bà ta lập tức trắng bệch.

“Tôi… tôi không phải ý đó…”

Nhưng đã muộn.

Cán bộ hòa giải nghiêm túc ghi lại.

Chu Minh Khải nhìn mẹ mình bằng ánh mắt gần như sụp đổ.

Tôi nhìn cảnh ấy, trong lòng không có khoái cảm dữ dội như tưởng tượng.

Chỉ có một sự bình tĩnh lạnh lẽo.

Nhà họ Chu tự cho mình thông minh.

Kết quả mỗi người đều đang tranh nhau đào hố chôn người bên cạnh.

Phiên hòa giải thất bại.

Tôi kiên quyết ly hôn.

Chu Minh Khải không đồng ý phân chia tài sản theo yêu cầu của tôi.

Vậy thì ra tòa.

Trước khi rời đi, Chu Minh Khải đuổi theo tôi ra hành lang.

“Thẩm Vân!”

Tôi dừng lại.

Anh ta nhìn tôi, giọng khàn đặc.

“Anh thật sự không ngờ em có thể tàn nhẫn đến mức này.”

Tôi quay đầu.

“Chu Minh Khải, anh biết điểm khác nhau giữa tôi và anh là gì không?”

Anh ta nhìn tôi.

Tôi nói:

“Anh tàn nhẫn khi tôi còn yêu anh.”

“Còn tôi tàn nhẫn sau khi anh ép tôi hết đường lui.”

“Cho nên anh không có tư cách trách tôi.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Bên ngoài tòa án, mưa vẫn rơi.

Nhưng trong lòng tôi lại sáng rõ lạ thường.

Sau phiên hòa giải, Vương Lan bị công an mời làm việc vì lời khai liên quan đến việc giả chữ ký.

Nhà họ Chu cuối cùng cũng rối thành một nồi cháo.

Chu Minh Triết gọi cho tôi mười mấy cuộc, tôi đều không nghe.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...