Hà Dao bình luận:

“Thẩm tổng vạn tuế.”

Mẹ tôi không biết dùng biểu tượng cảm xúc, chỉ để lại một câu rất đơn giản:

“Con gái của mẹ giỏi nhất.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, mắt hơi cay.

Nhưng lần này tôi không khóc.

Tôi đặt điện thoại xuống, đi ra ban công.

Hoa nhài bố trồng đã nở.

Hương thơm rất nhẹ, rất sạch.

Tôi đứng trong gió đêm, bỗng nhớ lại buổi tối một năm trước.

Cũng là ban công.

Cũng là gió lạnh.

Khi đó tôi cầm điện thoại, báo công an về khoản tiền 880.000 tệ bị đánh cắp, cả người lạnh đến mức run rẩy.

Khi đó tôi tưởng mình mất tất cả.

Nhưng sau này mới biết, đêm ấy không phải là kết thúc.

Mà là khởi đầu.

Từ khoảnh khắc tôi bấm gọi 110, người phụ nữ từng nhẫn nhịn, yếu mềm, ngu ngốc vì yêu đã chết rồi.

Người sống sót sau đêm ấy là Thẩm Vân.

Một Thẩm Vân tỉnh táo hơn.

Tàn nhẫn hơn.

Và tự do hơn.

Về sau, tôi nghe nói Chu Minh Khải từng đến dưới lầu công ty tôi thêm vài lần, nhưng đều bị bảo vệ mời đi.

Nghe nói Bạch Vy Vy sau khi ra ngoài phải làm việc trả nợ, không còn dám đăng ảnh khoe túi hiệu hay nhà đẹp.

Nghe nói Vương Lan mỗi lần nhắc đến tên tôi đều nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ dám mắng trong nhà, không dám xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Nghe nói Chu Minh Triết làm ba công việc cùng lúc để trả khoản nợ sính lễ và tiền vay.

Tôi nghe xong chỉ cười.

Không phải vì tôi rộng lượng.

Mà vì họ sống tốt hay không, đã không còn đủ tư cách ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.

Hai năm sau, công ty của tôi phát triển rất ổn.

Tôi nhận lời mời tham gia một buổi tọa đàm về bảo vệ tài sản cá nhân trong hôn nhân.

Trên sân khấu, người dẫn chương trình hỏi tôi:

“Cô Thẩm, nếu được quay lại thời điểm phát hiện chồng chuyển 880.000 tệ cho người thứ ba, cô sẽ làm gì?”

Tôi cầm micro, nhìn xuống rất nhiều gương mặt phụ nữ bên dưới.

Có người trẻ tuổi.

Có người đã kết hôn nhiều năm.

Có người trong mắt còn mang theo sự mỏi mệt quen thuộc mà tôi từng có.

Tôi mỉm cười, trả lời rất chậm:

“Tôi vẫn sẽ làm giống hệt khi đó.”

“Không khóc.”

“Không làm loạn.”

“Không tự hỏi mình thua ở đâu.”

“Việc đầu tiên là bảo vệ chứng cứ.”

“Việc thứ hai là báo công an.”

“Việc thứ ba là tìm luật sư.

“Và việc cuối cùng là rời khỏi người không xứng đáng.”

Cả hội trường im lặng vài giây.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên như sóng.

Tôi đứng dưới ánh đèn, bình thản đón nhận tất cả.

Từng có người nói phụ nữ sau ly hôn sẽ mất giá.

Nhưng tôi dùng chính cuộc đời mình chứng minh điều ngược lại.

Rời khỏi một người đàn ông tồi không khiến tôi mất giá.

Nó chỉ giúp tôi ngừng bị giảm giá bởi người khác.

Sau buổi tọa đàm, một cô gái rất trẻ chạy tới xin chữ ký tôi.

Cô ấy đỏ mắt nói:

“Chị Thẩm, em cũng đang muốn ly hôn. Chồng em lấy tiền của em cho người nhà anh ta, còn nói vợ chồng không nên tính toán. Em cứ tưởng là do em quá nhỏ nhen.”

Tôi nhìn cô ấy như nhìn thấy chính mình của nhiều năm trước.

Tôi ký tên, rồi viết thêm một câu bên dưới:

“Đừng dùng sự rộng lượng của mình để nuôi lớn lòng tham của người khác.”

Cô gái ôm cuốn sổ bật khóc.

Tôi đưa khăn giấy cho cô ấy.

“Khóc xong thì đi lấy lại thứ thuộc về mình.”

Cô ấy gật đầu thật mạnh.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy mọi đau đớn từng trải qua đều không hoàn toàn vô nghĩa.

Ít nhất, tôi đã biến vết thương của mình thành áo giáp.

Không chỉ bảo vệ tôi.

Mà còn có thể soi sáng đường cho người khác.

Tối hôm ấy, tôi lái xe qua khu nhà cũ.

Căn hộ từng là nhà của tôi và Chu Minh Khải đã có chủ mới.

Ban công treo vài chậu cây xanh, rèm cửa màu xanh nhạt khẽ lay động trong gió.

Tôi dừng xe bên đường vài phút.

Không còn đau.

Không còn hận.

Chỉ giống như nhìn một căn nhà xa lạ trong thành phố xa lạ.

Tôi khởi động xe, rời đi.

Phía trước là dòng xe sáng đèn.

Là con đường dài mà tôi tự chọn.

Là cuộc đời không còn Chu Minh Khải, không còn nhà họ Chu, không còn những đêm thức trắng tự hỏi mình đã làm sai điều gì.

Tôi không làm sai.

Từ đầu đến cuối, tôi chỉ sai ở chỗ từng yêu nhầm người.

Nhưng may mắn là, tôi đã kịp tỉnh lại.

May mắn là, vào đêm đó, tôi không chọn khóc lóc cầu xin.

Mà chọn cầm điện thoại lên.

“Đồng chí công an, thẻ ngân hàng của tôi bị kẻ xấu đánh cắp tiền.”

Một cuộc gọi ấy đã kéo tôi ra khỏi địa ngục.

Cũng tự tay đẩy những kẻ đáng bị trừng phạt xuống vực sâu mà bọn họ vốn nên rơi vào.

Kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...