20px

“Anh nói lại lần nữa.”

Thám tử Trần dừng một chút.

“Hồ sơ ghi rằng con ruột của cô sau khi sinh ra bị suy hô hấp nặng, cấp cứu không thành, tử vong sau ba giờ. Trên giấy ký xác nhận xử lý thi thể trẻ sơ sinh có chữ ký của chồng cô, Lục Diễn Chu.”

Tay tôi run lên.

Sáu năm qua, chưa từng có ai nói với tôi chuyện này.

Sau khi sinh xong, tôi mê man gần một ngày vì mất máu. Lúc tỉnh lại, bà Lục ôm Lục Tiểu Lỗi đến bên giường tôi, nói đứa trẻ rất khỏe, là con trai.

Không có ai nhắc đến chuyện tử vong.

Không có ai nói tôi từng mất một đứa con.

Tôi cầm điện thoại, cổ họng nghẹn đến mức không thốt ra nổi lời nào.

Thám tử Trần nói tiếp:

“Nhưng cô Tô, hồ sơ này có vấn đề.”

Tôi lập tức hỏi:

“Vấn đề gì?”

“Thi thể trẻ sơ sinh khi ấy được chuyển đến nhà tang lễ thuộc khu phía nam. Nhưng tôi vừa nhờ người kiểm tra sơ bộ, mã hồ sơ đó không khớp với dữ liệu bên nhà tang lễ. Nói cách khác, đứa trẻ ghi là đã mất nhưng chưa chắc thật sự đã được đưa tới đó.”

Tôi đứng bật dậy.

“Ý anh là con tôi có thể còn sống?”

“Hiện tại chưa thể khẳng định. Nhưng ít nhất hồ sơ tử vong năm đó có dấu hiệu giả mạo.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi lạnh buốt, nhưng trái tim lại như có một ngọn lửa bùng lên.

Nếu chỉ là ngoại tình, tôi có thể ly hôn.

Nếu chỉ là nuôi con cho người khác, tôi có thể đòi tiền.

Nhưng nếu bọn họ thật sự đánh tráo con tôi, giấu con tôi, thậm chí bịa đặt cái chết của con tôi…

Vậy thì nhà họ Lục không chỉ nợ tôi tiền.

Bọn họ nợ tôi một mạng đời.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi ngồi bên cửa sổ khách sạn, nhìn thành phố sáng đèn bên dưới. Đến gần sáng, điện thoại nhận được một tin nhắn từ số lạ.

“Chị Niệm Niệm, em là Bạch Lộ. Em nghĩ chúng ta nên gặp nhau nói chuyện.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, cười lạnh.

Cuối cùng cũng không nhịn được rồi sao?

Tôi trả lời:

“Được. Mười giờ sáng, quán cà phê dưới tầng Lục thị.”

Bạch Lộ nhắn lại rất nhanh.

“Có thể đổi chỗ khác không? Em không muốn để Diễn Chu khó xử.”

Tôi gõ từng chữ:

“Cô đã dám sinh con cho chồng tôi, còn sợ anh ta khó xử à?”

Bên kia im lặng thật lâu.

Sau đó, cô ta gửi một chữ:

“Được.”

Mười giờ sáng hôm sau, tôi đến quán cà phê đúng giờ.

Bạch Lộ đã ngồi sẵn bên cửa sổ.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng, tóc dài buông sau lưng, gương mặt trang điểm nhẹ, cả người toát ra vẻ yếu đuối mong manh. Sáu năm trước cô ta đã như vậy. Mỗi lần đến nhà họ Lục, cô ta đều gọi tôi là “chị Niệm Niệm” bằng giọng ngọt ngào, sau đó nhìn Lục Diễn Chu bằng ánh mắt như thể cả thế giới chỉ có anh ta.

Trước kia tôi từng thấy khó chịu, nhưng Lục Diễn Chu nói:

“Bạch Lộ từ nhỏ đã không có cảm giác an toàn. Em đừng nghĩ nhiều.”

Tôi đã thật sự không nghĩ nhiều.

Nghĩ lại chỉ muốn tát mình hai cái.

Thấy tôi tới, Bạch Lộ lập tức đứng dậy.

“Chị Niệm Niệm…”

Tôi ngồi xuống đối diện cô ta.

“Đừng gọi chị. Tôi không có em gái thích sinh con cho chồng người khác.”

Mặt cô ta trắng bệch.

Nhân viên phục vụ bước tới hỏi tôi uống gì. Tôi gọi một ly nước lọc.

Bạch Lộ cúi đầu, hai tay siết chặt tách cà phê.

“Em biết chị hận em. Nhưng chuyện năm đó không hoàn toàn là lỗi của em. Em và Diễn Chu yêu nhau trước. Nếu không phải nhà họ Tô các chị dùng tiền ép anh ấy, người cưới anh ấy vốn phải là em.”

Tôi nghe mà bật cười.

“Nhà họ Tô ép anh ta?”

Bạch Lộ cắn môi.

“Chẳng lẽ không phải sao? Khi đó Lục thị gặp khó khăn, bố mẹ chị đưa tiền giúp nhà họ Lục, điều kiện là Diễn Chu phải cưới chị.”

Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta.

“Bạch Lộ, cô bị ngốc thật hay giả vờ ngốc? Năm đó người quỳ trước linh đường bố mẹ tôi, thề sẽ chăm sóc tôi cả đời là Lục Diễn Chu. Người nhận tiền đầu tư cũng là Lục Diễn Chu. Nếu anh ta không muốn cưới, ai có thể bắt anh ta ký giấy đăng ký kết hôn?”

Môi Bạch Lộ run lên.

“Anh ấy chỉ là bất đắc dĩ…”

“Tôi không quan tâm anh ta bất đắc dĩ hay tự nguyện.” Tôi đặt điện thoại lên bàn, mở ghi âm công khai. “Hôm nay cô muốn nói gì thì nói rõ ràng. Tôi đang ghi âm.”

Sắc mặt Bạch Lộ thay đổi.

“Chị cần gì phải làm vậy?”

“Đề phòng cô lát nữa khóc xong lại bảo tôi bắt nạt cô.”

Bạch Lộ nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng cũng không còn vẻ dịu dàng giả tạo. Cô ta im lặng một lúc, bỗng nở nụ cười nhợt nhạt.

“Được. Nếu chị muốn nghe sự thật, em nói cho chị nghe.”

Cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất nhẹ.

“Tiểu Lỗi đúng là con của em và Diễn Chu. Năm đó em có thai trước chị hai tháng. Diễn Chu rất vui. Anh ấy nói đợi Lục thị ổn định sẽ ly hôn với chị rồi cưới em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...