Mẹ ta gần bốn mươi tuổi mới hòa ly rồi tái giá, trở thành kế thất của Hầu phủ.
Nhờ mối quan hệ ấy, lại thêm chút dung mạo trời ban, ta từ con gái của một viên quan cửu phẩm cũng miễn cưỡng bước chân vào vòng giao du của các quý nữ kinh thành.
Ai gặp cũng bảo mẹ con ta có số hưởng. Mẹ tái giá vào danh môn, còn ta sau này hẳn cũng sẽ được gả vào nơi quyền quý.
Chỉ có Thế tử Tống Hoài Cẩn là luôn tỏ rõ sự khinh miệt.
Trước mặt bao người, hắn không ít lần hạ thấp ta:
“Chỉ có vẻ ngoài là nhìn được. Xuất thân thấp kém, nữ tử cần nhất là lễ nghi, đoan trang thì nàng chẳng có lấy một điều. Gia đình nào có danh vọng lại muốn cưới nàng?”
Những lời như vậy nghe nhiều đến mức những người từng nhiệt tình làm mai cho ta cũng dần thưa hẳn.
Ta vẫn luôn cho rằng hắn hận mẹ ta, nên tiện thể ghét luôn cả ta.
Vì thế khi mẹ hỏi có cần báo cho Tống Hoài Cẩn biết chuyện đính hôn của ta hay không, ta suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu:
“Thôi ạ, không cần đâu.”
1
Hôm ấy đến Hầu phủ, không ngờ lại đúng lúc Tống Hoài Cẩn chuẩn bị ra ngoài.
Vừa nhìn thấy hắn, ta lập tức nép sang hành lang bên cạnh, cúi đầu thu mắt, chỉ mong hắn không để ý.
Nhưng lần nào cũng vậy.
Dường như giữa biển người, hắn vẫn có thể lập tức nhận ra ta.
Rồi bắt đầu những lời châm chọc quen thuộc.
Ta đành cúi người hành lễ:
“Tham kiến Thế tử.”
Hắn không đáp.
Ánh mắt lạnh nhạt quét qua người ta như nhìn thấy thứ gì cực kỳ chướng mắt.
Ngay sau đó, bàn tay hắn đưa tới.
Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng rút một vật khỏi mái tóc ta.
Ngẩng đầu lên, ta nhìn thấy trong tay hắn là một đóa hải đường vừa hé nở.
Trên cánh hoa hồng phấn vẫn còn đọng sương sớm.
Sáng nay thức dậy, thấy cành hải đường vươn qua cửa sổ rất đẹp, ta thuận tay hái xuống cài lên tóc.
Tống Hoài Cẩn chỉ liếc qua một cái rồi tiện tay ném xuống đất.
“Nữ tử phải biết giữ bổn phận. Đã thích xuất hiện trước mặt người khác thì thôi, còn cài hoa đeo ngọc như vậy, thật chẳng ra thể thống gì.”
“Hôm nay chỉ có ta nhìn thấy nên không sao. Nếu để người ngoài bắt gặp, e rằng lại có người bàn tán chuyện của Hầu phủ.”
Ta vừa thấy buồn cười vừa thấy khó xử.
Ta vốn đâu phải người của Hầu phủ.
Nhưng trong mắt hắn, mẹ ta đã gả vào Hầu phủ thì đại diện cho thể diện của Hầu phủ.
Ta làm gì không vừa mắt hắn, đều là mẹ ta không biết dạy con.
Điều nực cười là lời nói, hành động của ta chưa từng có gì vượt khuôn phép.
Người đi khắp nơi nói ta không đứng đắn, lại chính là hắn.
Mẹ từng dặn ta đừng đối đầu với hắn.
Ta đã cố tránh hết mức có thể.
Không ngờ chỉ vì cài một đóa hoa cũng khiến hắn không vừa lòng.
“Thế tử dạy phải.”
Ta thuận miệng đáp lời, chỉ mong sớm rời đi.
Hắn khựng lại rồi hỏi:
“Hôm nay đến đây làm gì?”
“Bẩm Thế tử, ta tới thăm mẹ.”
“Thăm mẹ mà còn cài hoa?”
Hắn cười nhạt:
“Những tâm tư nhỏ nhặt của cô, ta đều hiểu rõ. Với thân phận của cô, vốn không đủ tư cách bước vào cổng Hầu phủ.”
“Nhưng nếu cô biết giữ mình, đừng mơ dựa vào quan hệ của mẹ để danh chính ngôn thuận bước vào Hầu phủ, thì ta cũng có thể phá lệ. Sau này Thế tử phi vào cửa, nàng ấy cũng sẽ đối xử tử tế với cô.”
Ta đứng sững hồi lâu.
Ngày mẹ vừa gả vào đây, quả thật ta từng nghĩ tới việc dựa vào Hầu phủ.
Nhưng sau vô số lần bị hắn chế nhạo, ý nghĩ ấy đã sớm nguội lạnh.
Hôm nay hắn lại chịu nhận ta là nửa người nhà sao?
Đáng tiếc…
Ta không còn cần nữa.
Ta cúi đầu đáp:
“Dân nữ không dám có suy nghĩ vượt quá bổn phận.”
“Như vậy là tốt nhất.”
Dường như hắn đang có việc gấp.
Nói xong liền dẫn người rời đi.
Ta khẽ thở phào.
Đợi tiếng bước chân xa hẳn mới ngồi xổm xuống nhặt lại đóa hải đường.
Đáng tiếc, cánh hoa đã nát cả rồi.
A Kim đứng phía sau nhỏ giọng bất bình:
“Tiểu thư cài một bông hoa thì có làm sao đâu. Cũng đâu phải thứ gì phạm quy chế.”
“Được rồi.”
Ta nhẹ giọng ngắt lời nàng.
“Hôm nay chúng ta còn có việc chính. Đi thôi.”
A Kim lập tức im lặng, theo ta tiến vào trong.
Thật ra lần này đến Hầu phủ là vì ngày thành thân đã cận kề.
Ta muốn cùng mẹ bàn chuyện chọn vải may áo cưới.
Dù sao sau khi xuất giá, ta cũng sẽ không thường xuyên trở lại nơi này nữa.
Hắn thích ta hay ghét ta, ta thật sự chẳng còn để tâm.
2
Trong sân của mẹ chất đầy những cuộn vải đỏ thắm.
Mẹ ngồi giữa đống vải, cầm hai tấm vải so đi so lại đến hoa cả mắt.
Vừa thấy ta bước vào, bà liền vẫy tay gọi:
“Mau lại đây. Mẹ chọn mãi mà vẫn chưa quyết được. Con tự xem mình thích loại nào.”
Ta vừa định bước tới thì phía sau tấm bình phong bỗng ló ra một cái đầu.
Ta khựng người.
Nàng vòng qua bình phong, nở nụ cười rạng rỡ:
“Mẫu thân bảo muội tới giúp tỷ chọn nữa.”
“Nói là lấy may. Biết đâu ngày mai muội cũng gặp được một lang quân như ý.”
Nàng cười cong cả đôi mắt, tựa vầng trăng non đầu tháng.
Ta cũng không nhịn được mà bật cười.
Người vừa lên tiếng là Tống Hoài Ngọc, thiên kim của Hầu phủ.
Nàng và Tống Hoài Cẩn đều là con của vị phu nhân quá cố.
Thế nhưng, khác hẳn vị huynh trưởng kia, nàng chưa từng có thành kiến với mẹ ta.
Nàng luôn gọi mẹ ta là “mẫu thân”, còn đối với ta lại thân thiết gọi một tiếng “A Tranh tỷ tỷ”.
Tống Hoài Cẩn thì hoàn toàn trái ngược.
Dù Hầu gia đã nhiều lần nhắc nhở, hắn vẫn chỉ lạnh nhạt gọi mẹ ta là “phu nhân”.
Hai chữ xa cách ấy, hắn chưa từng muốn che giấu.
Ba người cùng chọn đồ đôi khi còn rắc rối hơn một người.
Ta còn chưa kịp mở miệng thì mẹ và Hoài Ngọc đã tranh luận đến khí thế ngút trời.
Mẹ thích gấm Thục, cho rằng nhìn vừa quý phái vừa sang trọng.
Hoài Ngọc lại thiên về lụa Vân, nói như vậy mới đủ thanh nhã tinh tế.
Cuối cùng, lựa chọn vẫn được giao cho ta.
Ta chọn loại gấm đỏ sẫm thêu chỉ vàng, điểm hoa văn sen song sinh.
Vừa có vẻ cao quý, lại không mất đi nét thanh lịch.
Mẹ và Hoài Ngọc nhìn ngắm hồi lâu, cuối cùng hiếm hoi cùng chung ý kiến, đồng loạt gật đầu.
Sau khi gói ghém vải vóc cẩn thận, mẹ lại đưa cho ta một chiếc hộp gấm.
Mở nắp ra, bên trong là một đôi vòng tay phỉ thúy trong suốt như nước.
Ánh ngọc lưu chuyển mềm mại, đẹp đến mức khiến người ta khó dời mắt.
Chỉ cần nhìn màu sắc và chất ngọc cũng biết đây tuyệt đối không phải vật tầm thường.
Ta vừa định từ chối thì mẹ đã nhẹ nhàng giữ tay ta lại.
“Đây là của hồi môn Hầu gia chuẩn bị thêm cho con.”
“Ông ấy nói dù sao cũng là trưởng bối của con. Ngày xuất giá mà không có chút quà mừng thì không hợp lễ nghĩa.”
Chaporia
Bình Luận (0)