“Đợi thêm mấy ngày nữa thôi cũng không được sao?”
Hắn còn chưa kịp nhận thức được, câu hỏi đó đã buột khỏi miệng.
Phần 10
“Hả? Đợi cái gì cơ?”
Câu nói không đầu không đuôi của hắn làm ta ngơ ngác.
Hắn gằn từng chữ qua kẽ răng:
“Đợi ta… rước cô qua cửa.”
“Rước qua cửa là sao…”
Ta chết sững. Cảnh tượng đêm tết Hoa Đăng trước cửa nhà bỗng ùa về.
Hắn… hóa ra hắn lại có cái tâm tư đó?
“Huynh… sao huynh lại có suy nghĩ đó? Ta chưa bao giờ, chưa từng nghĩ đến chuyện này.”
“Vậy sao cô cứ liên tục lấy lòng ta? Cô ngày ngày mang bánh đến cho ta, ta bảo mặc đồ giản dị cô cũng mặc, cấm cài hoa cô cũng không cài. Những gì cô làm chẳng phải là để nịnh nọt ta sao?”
Ta nhìn hắn, cảm thấy nực cười vô cùng.
“Đúng, ta đúng là nịnh nọt huynh, nhưng ta chỉ muốn Hầu phủ chịu nhận đứa con gái kế này, như vậy ta mới có thể gả được một tấm chồng tốt.”
“Vậy tại sao…” Giọng hắn khản đặc, “Tại sao chỉ đối xử tốt với mỗi mình ta…”
“Bởi vì cả cái Hầu phủ này, chỉ có mình Thế tử là ghét bỏ ta!” Ta cắt ngang lời hắn, “Hoài Ngọc coi ta như tỷ tỷ, Hầu gia cũng quan tâm ta hết mực, duy chỉ có Thế tử là mặt nặng mày nhẹ. Mẫu thân mới bảo ta cố gắng lấy lòng huynh, biết đâu lâu dần, huynh sẽ chịu nhận đứa muội muội này.”
“Hơn nữa, huynh thường xuyên bêu rếu ta bên ngoài, chê ta lẳng lơ, chê ta thấp hèn. Chỉ một câu nói của huynh, hôn sự của ta đã đi tong. Ta không muốn bị huynh nhắm vào, nên chỉ đành phải hùa theo huynh, nịnh nọt huynh.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ:
“Nhưng thực ra, ta rất ghét huynh.”
Mặt hắn trắng bệch. Đứng trân trân tại chỗ, như bị ai đó rút cạn mọi sinh lực. Môi hắn run rẩy, muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời.
Hắn quay người, bước đi về phía cửa. Quản gia vội vàng lóc cóc chạy theo tiễn khách.
Nhìn bóng lưng hắn bước ra khỏi cổng Vương phủ, trong lòng quản gia rối bời. Cuộc đối thoại vừa rồi giữa vị Thế tử này và Vương phi, ông nghe chẳng hiểu mô tê gì. Nhưng có một điều ông chắc chắn mười mươi: Tên Thế tử này ôm tư tưởng xằng bậy với Vương phi nhà bọn họ.
Với tư cách là một thuộc hạ trung thành tận tâm tận lực, ông nhất định phải nhắc nhở chủ tử, phải đề phòng tên huynh đệ ngoài mặt tốt bụng nhưng lòng dạ khó lường này!
Phần 11
Ba ngày sau, lại mặt.
Ta và Triệu Triệt chuẩn bị làm xong lễ quy ninh sẽ lập tức xuất phát đi Tây Nam. Tin tức truyền đi, rất nhiều người đã đến tiễn đưa.
Cổng thành chật kín xe ngựa. Hoài Ngọc đỏ hoe mắt, nắm chặt tay ta không buông. Mẫu thân đứng cạnh lau nước mắt, Hầu gia cũng đến, nói mấy câu khách sáo chúc đi đường bình an. Chúng ta lần lượt tạ ơn rồi lên xe ngựa khởi hành.
Nhưng xe vừa ra khỏi cổng thành, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Triệu Triệt vén rèm xe, ta nương theo ánh mắt chàng nhìn lại — Tống Hoài Cẩn cưỡi một con ngựa đỏ au đang phi nước đại đuổi theo.
Xe ngựa dừng lại, Tống Hoài Cẩn cũng xoay người nhảy xuống ngựa.
“Hoài Cẩn.” Triệu Triệt nhìn hắn, “Đến tiễn bọn ta à?”
Tống Hoài Cẩn không thèm trả lời. Hắn rút thanh trường kiếm giắt bên hông ra, lưỡi kiếm lóe lên dưới ánh nắng chói lóa.
“Rút kiếm đi.” Hắn nói.
Triệu Triệt đứng yên bất động.
“Rút kiếm!” Tống Hoài Cẩn gằn giọng nhắc lại.
Triệu Triệt mỉm cười nhìn hắn: “Hôm nay bọn ta còn phải lên đường, để hôm nào đệ đến Tây Nam, chúng ta sẽ tỉ thí đàng hoàng một trận.”
“Không!” Tống Hoài Cẩn liếc nhìn ta, lạnh lùng nói: “Hôm nay nếu đệ thắng, đệ có thể mang nàng ấy đi. Nhưng nếu đệ thua, nàng ấy phải ở lại.”
Xung quanh chìm vào im lặng trong chốc lát. Triệu Triệt quay sang nhìn ta, ta lắc đầu. Sau đó chàng quay lại nhìn Tống Hoài Cẩn: “Đệ đang nói sảng cái gì vậy? Nàng ấy đâu phải hàng hóa.”
Lưỡi kiếm của Tống Hoài Cẩn hơi run lên, nhưng ngay sau đó lại bị hắn nắm chặt hơn.
“Ta đã biết hết mọi chuyện rồi, nếu không phải hôm đó ta nhốt nàng ấy vào thiên điện, làm sao nàng ấy có thể gả cho đệ được? Hôm nay ta muốn đệ cạnh tranh công bằng với ta!”
Triệu Triệt thở dài một cái, định lên tiếng thì bị ta cản lại.
Ta thong thả bước đến trước mặt Tống Hoài Cẩn, vung tay, giáng cho hắn một cái tát thật mạnh.
“Tống Hoài Cẩn, ngươi nói sai rồi!”
“Nếu không phải ngươi nhốt bọn ta lại với nhau, thì hắn sẽ không cưới ta, chứ không phải ta không gả cho hắn. Bất luận là khi nào hay ở đâu, chỉ cần Triệu Triệt đến cầu thân, ta đều sẽ gật đầu đồng ý. Chuyện này chẳng dính dáng nửa xu nào đến ngươi cả.”
Chaporia
Bình Luận (0)