Tôi được sư phụ bế.
Tôi bị người áo trắng tách mệnh.
Tôi nằm trong phòng sinh.
Tôi nằm trong nôi ở Lầu Đổi Mệnh.
Thật giả đan xen.
Ngay cả tôi cũng bắt đầu thấy đầu đau.
Đúng lúc đó, Tiểu Bạch bỗng bước tới, dùng đầu cọ vào tay tôi.
Tôi cúi xuống nhìn nó.
Tiểu Bạch không nhìn những Noãn Noãn giả.
Nó chỉ nhìn tôi.
Tôi bỗng bình tĩnh lại.
Đúng rồi.
Nó là con bạch hổ đã che mưa cho tôi đêm đó.
Nó nhận ra tôi.
Không phải vì ký ức.
Không phải vì mặt.
Mà vì khí tức.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm cổ Tiểu Bạch.
“Tiểu Bạch, tìm giả.”
Tiểu Bạch gầm lên.
Yêu khí trắng bạc bùng nổ, quét khắp phòng gương.
Trong nháy mắt, tất cả Noãn Noãn giả đều bị ánh sáng chiếu qua. Những đứa giả lập tức lộ ra lõi gương trong ngực. Chỉ có tôi đứng giữa ánh sáng, ngọc bội trước ngực phát sáng vàng nhạt.
Anh hai lập tức chỉ vào tôi. “Đây! Đây là em gái anh!”
Anh cả ném đồng tiền cổ về phía chiếc gương lớn nhất.
Anh ba đồng thời đánh dấu điểm âm khí mạnh nhất.
Tôi lắc chuông.
Tiếng chuông vang lên.
Chiếc gương lớn nhất nứt ra.
Một tiếng hét vang lên từ bên trong.
“Làm sao có thể? Người sống còn nhận sai chính mình, vì sao các ngươi nhận ra?”
Anh cả lạnh nhạt đáp: “Vì Noãn Noãn là người nhà.”
Anh hai bổ sung: “Người nhà không nhận sai.”
Anh ba bình tĩnh: “Dữ liệu cũng không sai.”
Tôi: “…”
Rất đúng phong cách anh ba.
Chiếc gương lớn vỡ nát.
Tất cả Noãn Noãn giả biến mất.
Cầu thang lên tầng năm xuất hiện phía sau mảnh gương vỡ.
Trước khi đi lên, tôi nhìn mảnh gương còn sót lại dưới đất.
Trong đó phản chiếu một bóng người mặc áo trắng.
Trên mu bàn tay có một con mắt.
Tôi cúi xuống nhặt mảnh gương.
Nhưng bóng người đã biến mất.
Tôi biết.
Thuế Quan đang nhìn chúng tôi.
Tầng bốn qua.
12
Tầng năm không có phòng.
Nó là một cây cầu.
Cây cầu rất dài, vắt ngang qua một dòng sông đen. Nước sông không chảy, nhưng trên mặt nước nổi đầy đèn lồng đỏ. Mỗi chiếc đèn lồng trôi qua đều có một khuôn mặt người áp bên trong.
Bên kia cầu chìm trong sương.
Không thấy điểm cuối.
Trên đầu cầu có một tấm bia đá.
Trên bia viết:
Cầu Vãng Thân.
Bỏ lại người thân, qua cầu nhẹ thân.
Mang theo người thân, nặng đến chìm sông.
Anh hai đọc xong, lập tức mắng: “Lầu này bị ám ảnh với chuyện chia rẽ gia đình hả?”
Anh ba gật đầu. “Rõ ràng là vậy.”
Anh cả nhìn cây cầu. “Cẩn thận. Tầng này chắc chắn sẽ tách chúng ta.”
Tôi nắm chặt tay anh cả.
Nhưng vừa bước lên cây cầu, mặt cầu lập tức rung mạnh.
Một làn sương đen tràn tới.
Chỉ trong chớp mắt, anh cả, anh hai, anh ba đều biến mất khỏi mắt tôi.
Tôi đứng một mình trên cầu.
Tiểu Bạch và Tiểu Hồ cũng không thấy đâu.
Gió thổi qua sông đen, lạnh đến mức đầu ngón tay tôi tê dại.
Tôi gọi: “Anh cả?”
Không ai trả lời.
“Anh hai?”
Không có tiếng đáp.
“Anh ba?”
Vẫn im lặng.
Tôi biết đây là ảo cảnh.
Nhưng biết không có nghĩa là không sợ.
Từ sau khi về Tần gia, tôi rất ít khi thật sự ở một mình. Luôn có mẹ ôm tôi, ba che chở, anh cả xoa đầu, anh hai ồn ào, anh ba giải thích mấy thứ kỳ lạ. Bây giờ bỗng dưng chỉ còn tôi đứng giữa cây cầu đen, cảm giác giống như đêm mưa trên Hắc Hổ Sơn lại quay về.
Một giọng nói vang lên từ dưới sông.
“Noãn Noãn.”
Tôi cúi đầu.
Mặt sông đen hiện ra hình ảnh mẹ.
Bà đứng bên dưới nước, ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Noãn Noãn, mẹ lạnh quá. Kéo mẹ lên được không?”
Tôi siết chuông đồng.
Sau đó, hình ảnh ba xuất hiện.
Rồi anh cả.
Anh hai.
Anh ba.
Tất cả đều ở dưới nước, ngẩng đầu nhìn tôi.
“Noãn Noãn, cứu anh.”
“Noãn Noãn, kéo anh lên.”
“Noãn Noãn, con bỏ chúng ta sao?”
Tôi nhắm mắt.
Giả.
Đều là giả.
Nhưng tiếng gọi quá giống.
Giống đến mức trái tim tôi vẫn đau.
Nước sông bỗng dâng lên, những bàn tay trắng bệch vươn ra khỏi mặt nước, muốn kéo chân tôi xuống.
Tôi lắc chuông đồng, nhưng tiếng chuông bị sương đen nuốt mất.
Giọng nói dưới sông lại vang lên.
“Muốn qua cầu thì bỏ lại họ đi.”
“Bỏ lại người thân, qua cầu nhẹ thân.”
“Chỉ cần nói một câu không cần họ nữa, ngươi có thể qua tầng năm.”
Tôi mở mắt.
Dưới sông, những khuôn mặt người thân vẫn đang nhìn tôi.
Tôi nói: “Ta không nói.”
Sương đen quanh cầu đột nhiên dày hơn.
“Vậy ngươi sẽ chìm cùng họ.”
Tôi suy nghĩ.
Sau đó ngồi xổm xuống trên cầu.
Giọng nói kia khựng lại. “Ngươi làm gì?”
Tôi nói: “Chờ.”
“Chờ cái gì?”
“Chờ anh trai ta.”
Giọng nói dưới sông cười lạnh. “Bọn họ cũng đang bị nhốt trong cầu của chính mình. Không ai cứu được ngươi.”
Tôi lắc đầu.
“Không phải họ cứu ta.”
“Là chúng ta tìm nhau.”
Dứt lời, tôi lấy từ ba lô ra một cái bánh sữa nhỏ mẹ chuẩn bị, bẻ thành ba phần, đặt xuống mặt cầu.
Đây là cách của tôi.
Không phải bùa.
Không phải pháp khí.
Là thói quen.
Ở nhà, mỗi lần ăn bánh, anh hai sẽ tranh phần to nhất, anh ba sẽ nói đường quá nhiều nhưng vẫn ăn, anh cả thì không thích đồ ngọt nhưng sẽ cắn một miếng nếu tôi đưa.
Chaporia
Bình Luận (0)