Đĩa Khoai Tây/Chương 22C. 22
20px

Tôi nhìn chín cái giếng.

Sợi tóc bạc chỉ vào giếng thứ chín.

Nhưng giọng nói kia rõ ràng đang cố khiến tôi nghi ngờ.

Nếu chỉ sai thì sao?

Nếu Thuế Quan cố ý để chúng tôi tới đây thì sao?

Nếu sư phụ bị nhốt ở giếng khác thì sao?

Tôi cúi đầu.

Sau đó đặt tay lên ngọc bội.

“Sư phụ, con hỏi ông một câu.”

Dưới giếng im lặng.

Tôi hỏi: “Con thích ăn bánh gì nhất?”

Anh hai: “…”

Anh ba: “…”

Anh cả: “…”

Dưới giếng yên lặng rất lâu.

Sau đó, giọng sư phụ khàn khàn vang lên.

“Bánh nào con chẳng thích.”

Tôi lập tức cười.

Đúng là sư phụ.

Tôi giơ kéo đồng, cắt đứt bùa đỏ trên giếng thứ chín.

Tám cái giếng còn lại đồng loạt phát ra tiếng hét phẫn nộ.

Nhưng đã muộn.

Bùa đỏ vỡ.

Xiềng xích dưới giếng rung chuyển dữ dội.

Một bàn tay già nua từ trong bóng tối vươn lên, nắm lấy thành giếng.

Tôi thấy tay đó đầy vết thương.

Nhưng vẫn quen thuộc.

Anh cả và anh hai lập tức cùng kéo.

Anh ba dùng dây đồng trói quanh miệng giếng, ngăn bùa đỏ phục hồi.

Tiểu Bạch cắn xiềng xích.

Tiểu Hồ phun lửa xanh.

Cuối cùng, một bóng người mặc đạo bào xanh bị kéo ra khỏi giếng.

Tóc ông bạc hơn trước rất nhiều.

Đạo bào rách nát.

Trên vai có vết xiềng xích đen.

Nhưng khi ông ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt vẫn giống hệt ngày xưa.

Tôi lập tức nhào tới.

“Sư phụ!”

Tần Huyền Cơ ôm lấy tôi, tay hơi run.

Ông vốn muốn mắng tôi.

Tôi nhìn ra được.

Nhưng cuối cùng, ông chỉ thở dài.

“Đã bảo con đừng tới.”

Tôi ôm cổ ông thật chặt.

“Con không nghe.”

Ông khựng lại.

Sau đó bật cười rất nhẹ.

“Đúng là đồ đệ của ta.”

16

Tôi cứ tưởng cứu được sư phụ ra thì có thể rời Quỷ Môn Quan ngay.

Nhưng tôi đã nghĩ quá đơn giản.

Ngay khi sư phụ rời khỏi giếng thứ chín, cả khu đất hoang bắt đầu rung chuyển dữ dội. Tám cái giếng còn lại phun ra sương đen, bùa đỏ trên miệng giếng cháy thành tro. Từ dưới giếng truyền lên tiếng gào thét của vô số thứ bị nhốt rất lâu.

Sư phụ sắc mặt thay đổi, lập tức ôm tôi đứng dậy.

“Đi.”

Anh cả hỏi: “Có gì dưới đó?”

Sư phụ chỉ nói một chữ.

“Nợ.”

Tôi chưa hiểu.

Anh ba lại lập tức hiểu. “Những thứ bị nhốt dưới tám giếng còn lại là nợ của Quỷ Môn Quan?”

Sư phụ nhìn anh ba một cái, hơi ngạc nhiên. “Đứa này thông minh.”

Anh hai lập tức nói: “Con cũng thông minh.”

Sư phụ nhìn cây gậy trong tay anh.

“Ngươi cầm gậy đánh chó vào Quỷ Môn Quan?”

Anh hai: “…”

Dù nguy hiểm, tôi vẫn suýt cười.

Sư phụ vẫn là sư phụ.

Bị nhốt dưới giếng lâu như vậy, vừa ra đã có thể chọc anh hai.

Nhưng rất nhanh, sư phụ ho mạnh một tiếng, khóe miệng tràn ra máu đen.

Tôi lập tức hoảng. “Sư phụ!”

Ông lau máu, giọng khàn nhưng vẫn bình tĩnh. “Không chết được. Chỉ là bị nhốt lâu, xương cốt hơi không nghe lời.”

Tôi không tin.

Ông lại nói dối.

Nhưng bây giờ không phải lúc vạch trần.

Tám cái giếng còn lại đã bắt đầu nứt. Từ khe nứt bò ra những sợi dây đen, mỗi sợi đều buộc một tấm thẻ nợ. Trên thẻ viết rất nhiều tên, có tên người sống, tên người chết, thậm chí có cả tên một vài gia tộc huyền môn.

Sư phụ kéo tôi đi về phía cầu Không Về.

“Thuế Quan cố ý để các con tới đây. Nó không phải muốn các con cứu ta, mà muốn các con mở giếng. Giếng thứ chín là giếng khóa. Ta bị nhốt ở đó để đè tám giếng còn lại. Giờ ta ra rồi, tám giếng sẽ mở.”

Anh cả sắc mặt trầm xuống. “Tức là chúng ta bị lợi dụng.”

“Không hẳn.” Sư phụ vừa đi vừa nói, “Ta không ra, nó cũng sẽ mở giếng bằng cách khác. Ít nhất bây giờ ta còn sống, còn có thể đánh.”

Tôi nhìn ông.

“Sư phụ, ông đánh nổi không?”

Sư phụ khựng lại.

Anh hai lập tức quay mặt đi.

Anh ba ho nhẹ.

Sư phụ trừng tôi. “Con bé này, lâu ngày không gặp, vừa gặp đã nghi ngờ sư phụ?”

Tôi nghiêm túc nói: “Ông đang chảy máu.”

Sư phụ: “…”

Ông bất đắc dĩ thở dài. “Đánh ít thôi thì được.”

Vừa nói xong, một tiếng cười vang lên từ phía cầu Không Về.

Thuế Quan đứng ở đầu cầu.

Áo trắng tung bay, con mắt trên mu bàn tay mở ra, phía sau hắn là cỗ xe đen. Lá cờ trắng thu thuế dương thọ bị gió thổi phần phật.

“Thật cảm động. Thầy trò gặp lại, người Tần gia đoàn tụ, đáng tiếc nơi này là Quỷ Môn Quan, không phải Huyền Vân Sơn.”

Sư phụ nhìn hắn.

Ánh mắt trong nháy mắt lạnh xuống.

“Là ngươi.”

Thuế Quan mỉm cười. “Lâu rồi không gặp, Tần Huyền Cơ.”

Tôi nhìn hai người họ.

“Sư phụ, hắn là người tách mệnh con sao?”

Câu hỏi vừa ra, không khí trên cầu lập tức đông cứng.

Thuế Quan cười, không trả lời.

Sư phụ im lặng một lúc.

Sau đó cúi đầu nhìn tôi.

“Không phải hắn.”

Tôi thở ra một hơi.

Nhưng sư phụ rất nhanh nói tiếp: “Nhưng hắn có mặt ở đó.”

Tim tôi lại trầm xuống.

Thuế Quan cười nhẹ. “Nói vậy oan cho ta quá. Ta chỉ là người thu thuế. Năm đó có người muốn tách mệnh đăng, đương nhiên phải trả thuế. Ta nhận thuế, có gì sai?”

Sư phụ lạnh giọng: “Ngươi biết bọn chúng muốn dùng Noãn Noãn mở Hắc Uyên.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...