Đĩa Khoai Tây/Chương 27C. 27
20px

Trong khe nứt, ngoài đứa trẻ áo đỏ còn xuất hiện một bóng người mờ mờ.

Không thấy mặt.

Chỉ thấy người đó đang đứng sau lưng đứa trẻ, một tay nắm sợi chỉ đen trên cổ nó.

Giọng nói kia cười.

“Tiểu tổ tông lấy lại mảnh thứ hai nhanh hơn ta tưởng. Thuế Quan đúng là vô dụng.”

Tôi nhìn bóng người trong gương.

“Ngươi là người tách mệnh ta?”

Bóng người dừng lại.

Sau đó, nó cúi đầu nhìn tôi.

Dù không thấy mặt, tôi vẫn cảm thấy nó đang cười.

“Đúng.”

Mẹ siết tay tôi đến phát run.

Ba sắc mặt lạnh như băng.

Anh cả đứng chắn phía trước.

Anh hai nắm chặt gậy, tức đến mắt đỏ.

Anh ba cúi đầu ghi lại dao động, nhưng bàn tay cũng siết rất chặt.

Sư phụ cười lạnh. “Ngươi còn dám xuất hiện.”

Kính Sinh đáp: “Vì đến lúc rồi. Tần Huyền Cơ xuống núi, Quỷ Môn Quan ghi tên, mệnh đăng bắt đầu trở về. Từ đường Tần gia sắp mở. Ta đương nhiên phải tới xem.”

Tôi hỏi: “Ngươi muốn gì?”

Kính Sinh nhẹ nhàng kéo sợi chỉ đen.

Đứa trẻ áo đỏ trong gương lập tức khóc thét.

Tôi đau đến ôm ngực.

Anh cả vội đỡ tôi.

Kính Sinh nói: “Muốn mảnh mệnh đăng này thì tới lấy. Nhưng nhớ kỹ, lấy lại nó, cửa dưới từ đường sẽ mở sớm hơn. Không lấy, nó sẽ đau đến tan.”

Tôi nhìn nó.

Người xấu đúng là luôn thích ép người ta chọn.

Nhưng sau Lầu Đổi Mệnh, tôi đã hiểu rồi.

Câu hỏi do người xấu đưa ra, thường không cần chọn theo ý nó.

Tôi nhìn sư phụ.

“Sư phụ, có cách thứ ba không?”

Sư phụ nhìn tôi.

Một lúc sau, ông cười.

“Có.”

Kính Sinh trong gương im lặng.

Sư phụ giơ kiếm gỗ đào lên, nhưng không chém gương.

Ông chém xuống nền từ đường.

Ầm!

Sàn gạch nứt ra.

Bên dưới lộ ra từng đường phù văn vàng nhạt.

Sư phụ nói: “Từ đường Tần gia không chỉ có cửa. Còn có trận tổ tiên.”

Ông nội và ông cố đồng thời bước lên.

Ông cố chống gậy, giọng trầm xuống: “Hậu nhân Tần gia xin mở trận hộ tộc.”

Ông nội cũng nói theo.

Ba đặt tay lên vai tôi.

Anh cả, anh hai, anh ba cùng đứng thành một vòng quanh tôi.

Sư phụ nhìn Kính Sinh trong gương, cười lạnh.

“Ngươi dùng từ đường Tần gia làm mồi, vậy thử xem tổ tiên Tần gia đứng về phía ai.”

Phù văn dưới đất sáng lên.

Từng bài vị trên bàn thờ rung nhẹ.

Ánh sáng vàng lan ra, chiếu thẳng vào gương đồng.

Kính Sinh lần đầu tiên im lặng thật lâu.

Sau đó nó cười lạnh.

“Tần Huyền Cơ, ngươi vẫn thích dùng cả gia tộc để cược.”

Sư phụ đáp: “Không phải cược.

Ông nhìn tôi.

“Là nhà.”

Ánh sáng vàng từ bài vị tổ tiên hóa thành từng sợi dây, quấn lấy sợi chỉ đen trên cổ đứa trẻ áo đỏ trong gương. Tôi lập tức lắc chuông đồng, ngọc bội trước ngực phát sáng. Mảnh mệnh đăng trong gương ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt vẫn rơi, nhưng ánh mắt sáng hơn.

Tôi đưa tay ra.

Lần này, sư phụ không cản.

Vì có trận tổ tiên bảo vệ.

Tay tôi chạm vào mặt gương.

Lạnh buốt.

Một lực kéo mạnh muốn hút tôi vào, nhưng anh cả nắm chặt vai tôi, anh hai ôm eo tôi, anh ba giữ dây đồng buộc quanh cổ tay tôi, mẹ đứng sau gọi tên tôi không ngừng.

Tôi không bị kéo vào.

Tôi chỉ nắm lấy tay đứa trẻ áo đỏ trong gương.

“Về nhà.”

Đứa trẻ nhìn tôi.

Sau đó hóa thành một luồng sáng đỏ, chui vào ngọc bội trước ngực tôi.

Rắc.

Ngọc bội khép thêm một vết nứt.

Tôi cảm thấy trước mắt sáng lên.

Trong đầu lại hiện ra một cảnh ký ức.

Phòng sinh năm đó.

Người mang mặt Tần gia bước vào.

Bà ấy mặc áo khoác đen, đeo vòng ngọc trên tay.

Mẹ nằm trên giường sinh, yếu đến gần như ngất đi.

Người đó cúi xuống nhìn tôi, nhẹ nhàng nói:

“Đứa trẻ này không nên trở về Tần gia.”

Tôi cố nhìn rõ mặt bà ta.

Nhưng gương trong ký ức nứt ra.

Kính Sinh cười khẽ.

“Muốn biết bà ta là ai sao?”

“Quyển sau tới tìm ta.”

Gương đồng trong từ đường nổ tung.

Kính Sinh biến mất.

Từ đường trở lại yên tĩnh.

Tôi đứng tại chỗ, ngọc bội ấm lên từng chút.

Mảnh thứ ba đã về.

Nhưng bí mật càng lúc càng lớn.

20

Sau khi gương đồng vỡ, từ đường Tần gia được phong lại.

Sư phụ tự tay dán ba mươi sáu lá phù quanh từ đường, anh ba lắp thêm thiết bị giám sát, ba điều thêm người canh giữ, ông nội và ông cố thì quyết định từ hôm nay mỗi ngày đều tới thắp hương tổ tiên.

Anh hai vốn muốn đập hết gương trong nhà, nhưng bị anh cả ngăn lại.

Cuối cùng, tất cả gương trong Tần gia đều được phủ vải đỏ và dán phù.

Đêm đó, không ai ngủ ngon.

Tôi nằm trong phòng mẹ, bên trái là mẹ, bên phải là Tiểu Hồ, dưới giường là Tiểu Bạch, ngoài cửa là anh hai tự nguyện canh gác nhưng chưa tới nửa tiếng đã ngủ gục trên ghế. Anh cả đi ngang qua, đắp chăn cho anh, sau đó đứng ngoài cửa rất lâu mới rời đi.

Sáng hôm sau, sư phụ gọi tôi tới phòng trà.

Ông đã thay đạo bào sạch, tóc bạc buộc lại, nhìn cuối cùng cũng giống sư phụ tôi hơn một chút. Chỉ là sắc mặt vẫn tái, xiềng đen trên vai tuy được giấu dưới áo nhưng tôi vẫn cảm nhận được.

Tôi ngồi đối diện ông.

“Bây giờ nói thật được chưa ạ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...