Ta nuốt nước bọt.
Đưa ngón tay trỏ ra.
Nhẹ nhàng phác họa bóng dáng hắn.
Từ trán.
Đến sống mũi.
Cuối cùng dừng ở đôi môi.
Ngón tay lướt qua cánh môi hơi động đậy.
Rồi vòng một vòng trên bồ đoàn.
“Chiêu Nhiên…”
Ta cứng đầu làm theo tình tiết trong cuốn thoại bản Hoa Châu đưa.
Lắp bắp nói:
“Vết thương của ta vẫn chưa lành.”
“Khó thở lắm.”
“Hay là ngươi giúp ta nghe thử xem?”
Hai ngón tay mát lạnh đặt lên cổ tay ta.
“Không sao.”
“Đã khỏi rồi.”
Nói xong.
Hắn lập tức buông tay.
Ta nghẹn họng.
Không nói nổi câu nào.
Thoại bản đâu có diễn như thế!
“Vậy để ta bắt mạch cho ngươi.”
Ta cố tình nắm lấy cổ tay hắn.
Rồi đột nhiên giật mình.
Nhiệt độ cơ thể của Bùi Chiêu Nhiên…
Từ khi nào lại nóng đến vậy?
Ta nhìn hắn.
Có chút ngơ ngác.
Bùi Chiêu Nhiên bình thản đợi.
“Nương nương.”
“Chẩn xong chưa?”
“Khí hỏa quá vượng.”
“Dương khí uất kết.”
Ta cứng giọng đáp.
Thần sắc lạnh như băng của hắn lập tức cứng đờ.
Đôi mắt đen sẫm.
“Người nói gì?”
“Hay là để ta xem kỹ hơn một chút?”
Ta quay mặt đi.
Lại tiến sát thêm.
Quả thực chẳng khác nào một tên háo sắc muốn kéo đóa hoa trên đỉnh núi xuống phàm trần.
Mùi đàn hương lạnh lẽo trên người hắn sắc bén như lưỡi d.a.o.
Thế nhưng hai tay hắn vẫn cứng đờ buông bên người nắm thành quyền thật c.h.ặ.t.
Không nhúc nhích.
Căn phòng thanh nhã của hắn nhỏ hẹp và lạnh lẽo.
Giống hệt một động tuyết.
Sống như một vị khổ hạnh tăng.
Mà ta…
Lại là con yêu ma muốn dụ vị khổ hạnh tăng ấy phạm giới.
Người không hiểu y thuật thì việc bắt mạch xem bệnh đương nhiên vụng về.
Ta chỉ có thể khám từ trên xuống dưới.
Lóng ngóng kiểm tra từng chút một.
Bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Bùi Chiêu Nhiên…
Khẽ run lên.
Ta nóng lòng muốn kê “đơn t.h.u.ố.c” chữa bệnh.
Vị Phật t.ử khép mắt lại.
Cuối cùng mở miệng:
“Nương nương.”
“Là ta ép nàng.”
Hắn lặp lại.
“Ta cam tâm tình nguyện sa vào ma đạo.”
“Dụ nàng cùng ta dây dưa.”
“Nàng phải nhớ kỹ điều đó.”
Ta đưa tay ôm lấy trái tim đang đập loạn.
Có lẽ…
Ta cũng mắc bệnh rồi.
Ta dường như thật sự đã kéo vị Phật t.ử thanh cao kia đi bái tà thần.
Ta có tội.
Ta có lỗi.
Đơn t.h.u.ố.c chữa bệnh ấy khiến người ta hao tâm tổn sức.
Ta gối đầu lên chiếc tăng bào mà Bùi Chiêu Nhiên để lại.
Mơ màng thiếp đi.
Trong giấc mộng.
Ta vừa tròn mười sáu tuổi.
Thầm thương trộm nhớ một người hàng xóm.
Ta thường lén dựa bên chân tường.
Nghe mẫu thân hắn ho khẽ rồi gọi:
“Bảo Nô.”
“Bảo Nô.”
Chương 5
Bảo Nô.
Là nhũ danh của Bùi Chiêu Nhiên.
Từ nhỏ hắn đã chính trực nghiêm túc.
Lạnh nhạt và trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa.
Mỗi lần thấy ta trèo tường.
Hắn đều nhíu mày.
Mặt không cảm xúc nói:
“Nếu ngã xuống ta sẽ mặc kệ.”
Nhưng thật sự ngã xuống.
Hắn lại cau có lén cõng ta về.
Ta nằm trên lưng hắn.
Nghịch nghịch đuôi tóc hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)