Câu nói ấy khiến tôi im lặng rất lâu.
Từng có một thời gian, tôi cũng nghĩ nhịn là cách giữ gìn hôn nhân.
Nhịn một chút, nhà cửa yên ổn.
Nhịn một chút, bố mẹ hai bên đỡ khó xử.
Nhịn một chút, người đàn ông mình yêu sẽ hiểu lòng mình.
Nhưng sau này tôi mới biết, nhịn không khiến kẻ xấu cảm động.
Nhịn chỉ khiến họ chắc chắn rằng bạn dễ bắt nạt.
Chương 12
Một năm sau.
Tôi gặp lại Chu Minh Khải vào một ngày cuối thu.
Hôm ấy tôi vừa kết thúc buổi tư vấn với một khách hàng, bước ra khỏi tòa nhà văn phòng thì thấy một người đàn ông đứng dưới gốc cây bên đường.
Áo khoác cũ, tóc lộn xộn, thân hình gầy gò.
Tôi suýt không nhận ra đó là Chu Minh Khải.
Anh ta cũng nhìn thấy tôi.
Ánh mắt lập tức sáng lên, nhưng rất nhanh lại trở nên tự ti và lúng túng.
“Vân Vân…”
Tôi dừng bước.
Không phải vì còn tình cảm.
Mà vì cái tên ấy đã lâu không ai gọi.
Chu Minh Khải bước tới, nhưng bảo vệ tòa nhà lập tức cảnh giác nhìn anh ta.
Anh ta không dám lại quá gần, chỉ đứng cách tôi vài bước.
“Anh nghe nói em mở công ty.”
“Rất tốt.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Cảm ơn.”
Anh ta cười khổ.
“Em bây giờ… khác trước nhiều quá.”
Tôi đáp:
“Con người ai cũng phải thay đổi.”
Chu Minh Khải cúi đầu.
“Anh vừa ra ngoài không lâu.”
“Bạch Vy Vy cũng bị xử rồi. Cô ta ra trước anh, nhưng nghe nói sống không tốt. Lâm Hạo bỏ cô ta, nợ còn một đống.”
“Mẹ anh bệnh một trận, Minh Triết đi nơi khác làm thuê trả nợ.”
Anh ta nói rất chậm, giống như đang kể chuyện của người khác.
Tôi im lặng nghe.
Không thương hại.
Cũng không hả hê quá mức.
Bởi kết cục ấy đều do họ tự chọn.
Chu Minh Khải ngẩng đầu nhìn tôi.
“Vân Vân, anh biết bây giờ nói gì cũng muộn.”
“Nhưng anh vẫn muốn xin lỗi em.”
“Thật sự xin lỗi.”
Gió cuối thu thổi qua, lá vàng rơi xuống giữa chúng tôi.
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu đến mù quáng.
Bỗng nhiên phát hiện, anh ta đã trở nên rất nhỏ bé.
Không còn là người có thể khiến tôi đau đến không thở nổi.
Cũng không còn là người có thể quyết định vui buồn của tôi.
Tôi nói:
“Chu Minh Khải, lời xin lỗi của anh tôi nhận.”
Mắt anh ta hơi sáng lên.
Nhưng câu tiếp theo của tôi khiến ánh sáng ấy tắt hẳn.
“Nhưng tôi không tha thứ.”
“Nhận lời xin lỗi là phép lịch sự cuối cùng tôi dành cho quá khứ.
”
“Không tha thứ là sự tôn trọng tôi dành cho chính mình.”
Chu Minh Khải đứng sững.
Tôi xoay người định rời đi.
Anh ta đột nhiên gọi tôi lại.
“Vân Vân, nếu có kiếp sau…”
Tôi quay đầu, cắt ngang anh ta.
“Đừng.”
“Kiếp này gặp anh đã đủ xui xẻo rồi.”
“Nếu thật sự có kiếp sau, mong chúng ta đừng quen biết.”
Nói xong, tôi bước vào xe của mình.
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Chu Minh Khải vẫn đứng dưới gốc cây.
Dáng vẻ cô độc, chật vật, thảm hại.
Nhưng tất cả đã không còn liên quan đến tôi.
Xe chạy qua con đường ngập nắng.
Điện thoại của tôi vang lên.
Là mẹ gọi.
“Vân Vân, tối nay về ăn cơm không? Bố con làm cá kho con thích đấy.”
Tôi mỉm cười.
“Về ạ.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng mẹ cằn nhằn bố tôi bỏ nhiều đường quá, tiếng bố tôi phản bác rằng tôi thích ăn hơi ngọt.
Tôi nghe những âm thanh vụn vặt ấy, trong lòng mềm xuống.
Hóa ra hạnh phúc thật sự không phải là giữ chặt một người đàn ông đã thay lòng.
Không phải là nhẫn nhịn trong một cuộc hôn nhân mục ruỗng.
Càng không phải là dùng cả đời để chứng minh mình xứng đáng được yêu.
Hạnh phúc là tiền của mình nằm trong tay mình.
Nhà của mình đứng tên mình.
Đường của mình tự mình đi.
Người yêu mình sẽ không khiến mình phải quỳ xuống cầu xin.
Gia đình thương mình sẽ không bắt mình nuốt đau đớn vào bụng.
Còn những kẻ từng hút máu tôi, phản bội tôi, xem tôi là con ngốc dễ lừa…
Cuối cùng đều phải trả giá.
Tối hôm ấy, tôi về nhà ăn cơm.
Bố mẹ ngồi đối diện, Hà Dao cũng tới góp vui.
Trên bàn có cá kho, canh sườn, rau xào, còn có bánh kem nhỏ chúc mừng công ty tôi ký được hợp đồng lớn đầu tiên.
Hà Dao nâng ly.
“Chúc mừng Thẩm tổng của chúng ta, thoát khỏi cặn bã, sự nghiệp lên hương, tiền tài đầy túi.”
Mẹ tôi cười đến cong mắt.
Bố tôi cũng hiếm khi nói đùa:
“Sau này ai muốn cưới con gái bố, trước tiên phải qua thẩm tra tài chính và lý lịch ba đời.”
Tôi bật cười.
Ngoài cửa sổ, thành phố rực sáng ánh đèn.
Tôi nâng ly nước cam, cụng nhẹ với mọi người.
“Chúc mừng tôi.”
“Cuối cùng cũng trở về làm chính mình.”
Đêm đó, tôi đăng một dòng trạng thái sau rất lâu không cập nhật:
“Không phải mọi vết thương đều cần tha thứ mới có thể khép miệng. Có những lúc, rời đi chính là cách chữa lành tốt nhất.”
Bên dưới rất nhiều người bấm thích.
Lý San bình luận:
“Chị xứng đáng có cuộc đời tốt nhất.”
Chaporia
Bình Luận (0)