Không còn mùi ẩm mốc.

Tôi đứng ở cửa nhìn một lúc.

Thẩm Dã từ dưới tầng hầm cũ đi lên, trên tay còn dính bụi xi măng.

“Đến lấy đồ à?”

Tôi gật đầu.

“Ừ, còn vài quyển sách.”

Anh ta lau tay.

“Tôi để trong thùng giấy ngoài phòng khách rồi.”

Tôi đi tới phòng khách.

Mấy quyển sách cũ của tôi được xếp rất gọn trong thùng.

Bên trên còn có một chiếc hộp nhỏ.

Tôi mở ra, bên trong là chiếc kẹp tóc ngọc trai mà mẹ tôi để lại.

Tôi đã tìm nó rất lâu.

Không ngờ nó rơi vào khe tủ dưới tầng hầm.

Tôi cầm chiếc kẹp tóc, đầu ngón tay hơi run.

Thẩm Dã đứng cách đó không xa, nói:

“Tìm thấy lúc phá tủ. Nhìn không giống đồ của mấy người kia nên giữ lại cho cô.”

Tôi thấp giọng:

“Cảm ơn.”

Anh ta khoanh tay dựa vào tường.

“Không cần. Coi như dịch vụ hậu mãi của chủ nhà mới.”

Tôi bật cười.

Đây là lần đầu tiên sau khi sống lại, tôi cười thật lòng.

Trước khi rời đi, tôi quay đầu nhìn căn nhà lần cuối.

Tôi từng nghĩ nơi này là điểm kết thúc của đời mình.

Nhưng bây giờ nó chỉ là một căn nhà cũ đã bán đi.

Những thứ từng ám ảnh tôi, cuối cùng cũng bị ánh sáng nghiền nát.

Hai tháng sau, vụ án có kết quả sơ thẩm.

Chu Kiến bị phạt nặng nhất.

Lâm Nguyệt và Trần Mai cũng nhận hình phạt tương ứng.

Đứa bé được giao cho họ hàng bên ngoại tạm thời chăm sóc, đồng thời phải tiếp nhận can thiệp tâm lý và giáo dục lại.

Tôi không hỏi thêm.

Tôi không phải thánh mẫu.

Tôi không có nghĩa vụ cứu vớt đứa trẻ từng mong tôi ch//ết để cướp phòng ngủ của tôi.

Nhưng tôi cũng không cần tự tay đẩy nó xuống vực.

Luật pháp sẽ xử lý phần của người lớn.

Còn tương lai của nó, là chuyện của chính nó.

Tôi chuyển tới một căn hộ nhỏ gần công ty.

Không có tầng hầm.

Không có cửa bí mật.

Buổi sáng có ánh nắng chiếu vào phòng khách, buổi tối có thể nhìn thấy đèn đường dưới phố.

Tôi tự tay chọn rèm cửa màu trắng, mua một chiếc sofa mềm, đặt vài chậu cây xanh bên cửa sổ.

Ngày nhận được giấy xác nhận ly hôn chính thức, tôi nấu cho mình một bát mì cà chua trứng.

Rất đơn giản.

Nhưng tôi ăn hết sạch.

Ăn xong, tôi mở điện thoại, nhìn thấy tin nhắn từ luật sư.

“Cô Tống, khoản bồi thường đầu tiên đã được chuyển tới tài khoản. Ngoài ra, bên phía Thẩm Dã đã hoàn tất thủ tục sang tên nhà.”

Ngay sau đó, Thẩm Dã gửi cho tôi một tấm ảnh.

Căn tầng hầm cũ đã được sửa thành phòng tập nhỏ.

Trên tường treo một dòng chữ lớn:

“Không có bóng tối nào đáng để ở lại.”

Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.

Sau đó trả lời:

“Viết hay đấy.”

Thẩm Dã nhắn lại:

“Người từng mua nhà bán gấp dạy tôi.”

Tôi bật cười.

Đúng lúc đó, điện thoại lại hiện lên một tin nhắn lạ.

Là Chu Kiến.

Có lẽ anh ta mượn điện thoại ai đó gửi cho tôi.

“Hân Nhiên, anh sắp phải trả giá rồi. Anh biết mình sai. Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ yêu em thật lòng.”

Tôi nhìn câu đó, chỉ thấy ghê tởm.

Kiếp sau?

Anh ta cũng xứng nhắc tới kiếp sau với tôi sao?

Tôi chậm rãi gõ lại:

“Chu Kiến, không cần kiếp sau.”

“Kiếp này anh trả đủ là được.”

Gửi xong, tôi chặn số.

Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn.

Tôi đứng dậy, kéo rèm lại.

Trong căn phòng mới, không còn tiếng động lạ dưới sàn nhà.

Không còn người đàn ông nằm bên cạnh giả vờ yêu tôi.

Không còn bữa sáng tẩm đầy âm mưu.

Chỉ có tôi.

Một mình tôi.

Nhưng tôi chưa bao giờ thấy yên tâm đến vậy.

Ba năm hôn nhân, một đời oan uổng, cuối cùng đổi lại một lần tỉnh ngộ.

Tôi từng bị kéo xuống tầng hầm lạnh lẽo.

Nhưng lần này, tôi tự tay khóa cánh cửa đó lại.

Không phải để giam mình.

Mà là để nhốt tất cả những kẻ từng muốn đẩy tôi vào bóng tối.

Từ nay về sau, đời tôi không còn Chu Kiến.

Không còn Lâm Nguyệt.

Không còn nhà họ Chu.

Tôi sẽ sống thật tốt.

Sống dưới ánh mặt trời.

Sống lâu hơn, rực rỡ hơn, tự do hơn bất kỳ lời nguyền rủa nào của bọn họ.

Còn bọn họ, cứ ở trong phần đời mục ruỗng mà họ tự tay đào ra.

Đó mới là kết cục xứng đáng nhất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...