Điềm Gở/Chương 10C. 10
20px

Hoàng thượng chỉ trong một đêm bạc trắng mái đầu, liên tiếp phát ba đạo kim bài, lệnh cho đội quân đồn trú gần nhất tiến đến ứng cứu. Nhưng đạo quân đồn trú gần nhất cũng phải mười ngày mới tới nơi, trong khi lương thảo của Thái tử chỉ trụ được ba ngày.

Tất cả mọi người đều biết, Thái tử dữ nhiều lành ít.

Lúc nghe được tin này, ta đang thêu một chiếc khăn tay. Tay khẽ run lên, mũi kim đâm vào đầu ngón tay, tươm ra một giọt máu đỏ.

Ta không lo cho Thái tử. Mà là ta đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện.

Kiếp trước, vào thời điểm này, người được phái đi xuất chinh là Ninh vương Tạ Diễn Chi. Chàng đánh thắng trận, nhưng vì công cao lấn chủ, sau khi về kinh bị Hoàng thượng nghi kỵ, từ đó càng không được trọng dụng.

Kiếp này, Thái tử tranh đi xuất chinh, là sợ Ninh vương lập công. Nhưng hắn không am hiểu quân sự nên đã trúng mai phục.

Và người am hiểu quân sự nhất, người có khả năng cứu hắn nhất, lại chính là vị hoàng thúc mà hắn không muốn cho lập công nhất — Tạ Diễn Chi.

Ta đặt đồ thêu xuống, đi tìm phụ thân.

“Phụ thân, người có thể dâng sớ lên Hoàng thượng, xin cho Ninh vương điện hạ dẫn quân đi cứu Thái tử không?”

Phụ thân nhíu mày: “Chuyện này… Ninh vương điện hạ quả thật tinh thông binh pháp, nhưng Hoàng thượng chưa chắc đã chịu dùng ngài ấy. Hoàng thượng vẫn luôn e dè tông thất nắm binh quyền.”

“Nhưng mạng của Thái tử rất quan trọng,” ta nói, “Phụ thân cứ dâng sớ đi, những chuyện còn lại để con tính tiếp.”

Phụ thân nhìn ta, cuối cùng thở dài, theo lời ta viết tấu chương.

Ta không đi tìm Tạ Diễn Chi.

Bởi ta biết, chàng nhất định sẽ chủ động xin đi. Quả nhiên, buổi thiết triều ngày hôm sau, Tạ Diễn Chi quỳ xuống trước triều đường, cầu xin dẫn binh đi cứu Thái tử. Hoàng thượng do dự rất lâu, cuối cùng cũng đồng ý.

Trước lúc lên đường, Tạ Diễn Chi đến Mạnh phủ tìm ta. Chàng mặc giáp trụ, đứng dưới gốc cây hoa đào. Hoa đào đã tàn, lá cây xanh ngắt rực rỡ.

“Ta phải đi rồi.” Chàng nói.

“Ta biết.” Ta nhìn chàng, “Điện hạ bảo trọng.”

Chàng im lặng một lát, bỗng lấy từ trong ngực áo ra một miếng ngọc bội, đưa cho ta. Miếng ngọc bằng dương chi bạch ngọc thượng hạng, chạm khắc một con Kỳ lân, nhẵn nhụi, ấm áp.

“Đây là bảo vật mẫu phi để lại cho ta.” Chàng nói, “Ta giao nó cho nàng. Nếu ta có thể sống sót trở về… ta muốn cưới nàng.”

Ta nắm chặt miếng ngọc bội, dùng ngón tay vuốt ve những đường vân trên mặt ngọc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Kiếp trước ta chờ đợi cả đời, cũng không đợi được ai nói một câu “ta muốn cưới nàng”. Kiếp này, cuối cùng cũng đợi được rồi.

“Điện hạ nói vậy, là đang trù ẻo bản thân không về được sao?” Ta chớp chớp mắt, cố nén giọt nước mắt chực trào, “Điện hạ yên tâm, ta sẽ giữ gìn miếng ngọc bội này thay điện hạ. Đợi điện hạ trở về, đích thân tới lấy.”

Chàng mỉm cười, nụ cười thật đẹp. Rồi chàng vươn tay, nhẹ nhàng phủi một chiếc lá rụng trên vai ta.

“Đợi ta.” Chàng nói.

Chàng xoay người lên ngựa, phóng ngựa đi xa. Ta đứng ở cửa, dõi theo bóng lưng chàng biến mất nơi cuối con phố dài.

Bích Đào thì thầm bên cạnh: “Tiểu thư, ngọc bội này là tín vật định tình đó. Người cứ thế nhận lấy sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...