7
Lúc tôi quen Trình Hành, vẫn chưa tốt nghiệp đại học.
Anh đến trường tôi diễn thuyết.
Tôi hoàn toàn không nghe lọt nội dung.
Chỉ chăm chăm nhìn gương mặt đẹp trai kia mà ngẩn người.
Sau khi kết thúc, tôi chặn anh lại.
“Anh có thể cho em WeChat được không?”
Anh hơi ngạc nhiên, khẽ nhướng mày.
Tôi đưa điện thoại về phía trước thêm một chút, nhìn anh không nói gì.
Anh lắc đầu cười.
“Xin lỗi.”
Rồi vòng qua tôi rời đi.
Tôi thất vọng vô cùng.
Cho đến một lần cùng bố tham gia tiệc rượu.
Bố nói muốn dẫn tôi đi gặp một nhân vật lớn.
Không ngờ lại là Trình Hành.
Anh nhìn thấy tôi thì sững người một chút.
Dường như đã nhận ra tôi.
Tôi vui mừng khôn xiết, ngay trước mặt bố mình hỏi anh có thể kết bạn WeChat hay không.
Vì nể mặt bố tôi nên anh đành đồng ý.
Tôi quý như báu vật, lập tức mở ảnh đại diện của anh ra.
Trước tiên lướt hết vòng bạn bè một lượt.
Ừm, không tệ.
Rất sạch sẽ.
Ngoài nội dung tuyên truyền của công ty ra thì gần như không có gì khác.
Tôi bắt đầu chia sẻ cuộc sống thường ngày với anh.
“Nhìn này, hôm nay em ăn cỏ nè.”
“Anh nhìn xem, cái cây này mọc lệch quá trời luôn.”
“Hôm nay em chạy được 7KM!”
“Tối nay tan học em đi ăn lẩu nha.”
Nhưng anh gần như chưa từng trả lời tôi.
Một hai tháng sau.
Nhiệt tình của tôi dần giảm bớt.
Tần suất chia sẻ cũng chậm rãi ít đi.
Thế nhưng anh lại đột nhiên trả lời thường xuyên hơn.
Thậm chí còn chủ động hẹn tôi đi ăn.
Tôi kích động chạy tới trung tâm thương mại.
Mua cả xe quần áo mang về nhà.
Đứng trước gương thay tới thay lui.
Trong bữa tối cũng gần như chỉ có tôi nói chuyện.
Anh thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
Nhìn vẻ điềm tĩnh của anh, tôi đột nhiên có chút tức giận.
Bĩu môi cắn ống hút, không nói nữa.
Dường như anh nhận ra sự không vui của tôi.
Đột nhiên khẽ cười.
“Anh rất nhàm chán, xin lỗi nhé.”
“Những điều em kể rất thú vị, anh thật sự đã lắng nghe rất nghiêm túc.”
Ánh đèn vàng ấm áp phủ lên gương mặt anh.
Đôi mắt hơi cong lên đang chăm chú nhìn tôi.
Tôi có chút đỏ mặt.
Ý cười trong mắt anh càng rõ hơn.
Chúng tôi cứ thuận lý thành chương mà yêu nhau như vậy.
Sau khi ở bên nhau, tôi luôn có một loại ảo giác.
Trình Hành giống như sinh ra chỉ để chiều chuộng tôi vậy.
Nếu không thì tại sao từ trên xuống dưới, chỗ nào trên người anh cũng hợp gu tôi đến thế.
Anh hận không thể nâng niu tôi lên tận trời.
Tôi muốn sao, tuyệt đối sẽ không đưa mặt trăng cho tôi.
Tôi còn từng tưởng tượng.
Nếu sau này chúng tôi kết hôn rồi có con gái, liệu Trình Hành có yêu con gái hơn tôi không.
“Không đâu, người anh yêu nhất mãi mãi là em!”
Trình Hành giơ tay thề.
Tất cả những chuyện ấy cứ như mới xảy ra ngày hôm qua.
Nhưng hiện tại tôi đã ngồi trên máy bay.
Bay về tương lai không còn anh nữa.
8
Tôi đến nước Anh đã hai tháng.
Được nhận vào chuyên ngành mà mình luôn muốn học.
Cuộc sống mỗi ngày rất đơn giản.
Lên lớp.
Ăn cơm.
Nhớ Trình Hành.
Đã rất lâu rồi những dòng bình luận không còn xuất hiện nữa.
Không biết có phải vì nam nữ chính đã đi đúng quỹ đạo hay không.
Nữ phụ như tôi cũng không cần bị mắng nữa.
Trình Hành sẽ yêu Thẩm Giai Hy giống như từng yêu tôi sao?
Anh cũng sẽ nửa đêm thức dậy nấu mì cho cô ta sao?
Cũng sẽ đặt tay cô ta trong lòng mình để sưởi ấm sao?
Nước mắt rơi vào ly cà phê.
Vừa mặn vừa đắng.
“Khó uống thật.”
Tôi đứng dậy bên hồ nước, chuẩn bị đi học.
“Tạ Chỉ Vy!”
Tôi lắc lắc đầu.
Vậy mà còn xuất hiện ảo giác nữa.
“Tạ Chỉ Vy! Em đứng lại cho anh!!”
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Một đôi tay mạnh mẽ bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau.
Theo bản năng tôi vùng vẫy dữ dội.
Tiếng hét sắp bật ra khỏi miệng.
Lại bị đôi môi bất ngờ phủ xuống chặn lại.
Mùi hương quen thuộc ập tới.
Tôi không dám tin mà sững sờ.
Trình Hành hôn rất mạnh.
Mạnh đến mức tôi nếm được cả vị máu tanh.
Tôi cố đẩy anh ra.
Nhưng chỉ càng kích thích sự chiếm hữu mãnh liệt hơn của anh.
Tôi nhắm mắt lại.
Thuận theo trái tim mình, ôm lấy anh, đáp lại anh.
Dần dần anh bình tĩnh xuống.
Đôi môi rời khỏi môi tôi, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi.
Có từng giọt nước không ngừng rơi xuống mặt tôi.
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh.
Từng giọt nước mắt lớn lăn dài.
Anh không phát ra tiếng nào.
Chỉ chăm chăm nhìn tôi.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa.
“Oa” một tiếng lao vào lòng anh khóc lớn.
Trình Hành hồi phục rất tốt.
Ngay cả sẹo cũng không để lại.
Xem ra hào quang nam chính quả thật rất mạnh.
Nằm trong lòng Trình Hành, tôi cảm thấy mình lại có thêm vô số dũng khí.
Những bong bóng chua xót trong lòng cũng nhanh chóng trào lên.
“Ân nhân cứu mạng của anh đâu?”
“Sao anh không lấy thân báo đáp đi?”
Trình Hành véo má tôi.
“Anh còn chưa hỏi em đây.”
“Anh còn đang cấp cứu, em đã bỏ chạy mất rồi?”
Tôi hé miệng.
Không biết phải phản bác thế nào.
Anh khẽ hôn lên môi tôi.
“Em định nói em chủ động rời đi để cứu anh sao?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Miệng há to đến mức nhét vừa cả một quả trứng.
“Sao anh biết?”
Trình Hành nguy hiểm nheo mắt.
“Sau khi tỉnh lại, anh phát hiện em không còn ở đó.”
“Người phụ nữ kia canh bên giường anh.”
“Nói rằng cô ta hiến máu cứu anh.”
“Còn em thấy anh không còn giá trị nữa nên bỏ đi.”
Nói đến đây, anh hừ lạnh một tiếng.
“Em thấy anh vô dụng rồi thì anh tin.”
“Nhưng em bỏ chạy thì anh không tin.”
“Dù anh có hôn mê, em cũng phải lắc anh dậy để sai anh làm cái này cái kia cho em. Có ai chiều em được như anh sao?”
Tôi tức đến mức đấm anh.
Bảo anh nói chuyện đàng hoàng đi!!
“Anh phát hiện người phụ nữ đó có gì đó rất kỳ quái.”
“Tất cả những người xung quanh anh đều đang nói tốt cho cô ta.”
“Nhưng càng như vậy, anh càng cảm thấy có vấn đề.”
Sau khi xuất viện, Trình Hành bắt đầu điên cuồng tìm tôi.
Anh dùng mọi mối quan hệ có thể.
Nhưng sự tồn tại của tôi giống như bị ai đó cố ý xóa sạch.
Còn Thẩm Giai Hy lại như một bóng ma.
Luôn xuất hiện trong tầm mắt của anh.
Anh dứt khoát không ra ngoài nữa.
Tự nhốt mình trong nhà.
Sau một lần uống say đến bất tỉnh nhân sự.
Anh đột nhiên nhớ tới chuyện trước đây tôi từng nhắc muốn học lên cao.
Ôm tâm lý thử vận may.
Anh mua một tấm vé máy bay.
Không ngờ lại nhìn thấy tôi đang uống cà phê bên hồ.
Giống như một giấc mơ.
“Đúng vậy, giống như một giấc mơ vậy.”
Tôi khẽ lẩm bẩm.
Anh ôm tôi thật chặt.
“Đừng rời xa anh nữa, A Vy.”
“Không có em, anh cũng không muốn sống nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)