15
【Nam chính đỉnh thật đấy! Bị tác giả khống chế mà vẫn có dấu hiệu thức tỉnh!】
【Tôi đã đi báo cáo rồi, không biết khi nào mới có phản hồi. Mọi người cũng đi báo cáo đi, như vậy xử lý sẽ nhanh hơn!】
【Được, tôi cũng đi!】
Đám bình luận lập tức tràn ngập một hàng dài +1.
Thì ra những độc giả này không phải lúc nào cũng thiên vị nhân vật chính.
Bọn họ cũng có sự phán đoán đúng sai của riêng mình.
Tôi tự an ủi bản thân trong khổ sở.
Trình Hành vẫn đang chờ câu trả lời của Thẩm Giai Hy.
Thẩm Giai Hy vẫn cố chấp.
“Anh đang nói gì vậy?”
“Vị hôn thê của anh không phải tôi thì còn có thể là ai?”
Trình Hành trầm mặc nhìn cô ta.
Thẩm Giai Hy như có thêm tự tin.
“Vị hôn thê của anh không phải tôi thì còn là ai nữa?!”
Tôi đứng bên cạnh hét lớn:
“Là tôi đó!”
“Là tôi!!”
“Tạ Chỉ Vy!!”
Tai Trình Hành khẽ động.
Đột nhiên nhìn về phía tôi.
Thẩm Giai Hy nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi.
Môi khẽ mấp máy.
“Cô muốn hoàn toàn biến mất sao?”
Tôi không muốn.
Ít nhất như thế này tôi vẫn có thể nhìn thấy Trình Hành.
Có thể biết anh sống có tốt hay không.
Vì vậy tôi không dám nói thêm nữa.
Trình Hành nhìn một lúc.
Xác nhận nơi vừa phát ra âm thanh không hề có ai.
Mới thu ánh mắt lại.
Thẩm Giai Hy lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt dò xét của Trình Hành.
Khiến cô ta sợ đến ngẩn người.
Thế nhưng Trình Hành lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Giai Hy, đôi khuy măng sét em tặng anh năm ngoái bị hỏng rồi.”
“Em mua lại cho anh một đôi mới nhé.”
Thẩm Giai Hy theo phản xạ đáp lời:
“Được thôi, em sẽ mua cho anh một đôi mới.”
Sắc mặt Trình Hành hoàn toàn trầm xuống.
“Em rất ghét việc anh dùng khuy măng sét, còn nói nó cấn người.”
“Càng không thể nào tặng anh khuy măng sét được.”
“Vậy nên…”
“Rốt cuộc cô là ai?”
16
Thẩm Giai Hy hoàn toàn hoảng loạn.
Cô ta đúng là tác giả.
Nhưng trọng tâm của cô ta đều đặt vào câu chuyện tình yêu của nam nữ chính.
Đối với đoạn quá khứ giữa nam chính và nữ phụ.
Cô ta chỉ viết qua loa vài dòng.
Những chi tiết này cô ta hoàn toàn không biết.
Tôi đứng bên cạnh vui đến mức muốn nhảy múa.
Đưa tay sờ sờ mặt Trình Hành.
Thầm nghĩ tên nhóc này cũng thông minh đấy chứ.
Không uổng công tôi cưng chiều anh.
Trình Hành như có cảm ứng, ngẩng đầu lên.
Hình như anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Nhưng trước mắt lại chẳng có gì.
Trình Hành bắt đầu nghi ngờ liệu mình có điên rồi hay không.
Đôi mắt Thẩm Giai Hy đảo loạn.
Đang định lén búng tay, làm Trình Hành ngất đi trước rồi tính tiếp.
Ai ngờ phát hiện “siêu năng lực” của mình đã mất hiệu lực.
【Phản hồi chính thức rồi! Tác giả này sẽ bị xử lý!】
【Cô ta sắp lộ nguyên hình rồi!】
【Kích thích quá! Lần đầu tiên gặp tình huống thế này!】
【Vậy nữ phụ cũng sẽ trở lại bình thường đúng không? Chúng ta coi như đã cứu nữ phụ rồi đó.
】
“Đúng vậy, cảm ơn mọi người.”
Tôi chân thành nói với khoảng không.
【Trời đất ơi!!】
【Cô ấy nhìn thấy chúng ta!】
【A a a a a a a a a!!!】
Tôi bật cười nhìn đám bình luận hoảng sợ đến mức spam liên tục.
Thẩm Giai Hy lại đột nhiên hét lên một tiếng.
“A! Không!”
Rồi cả người mềm nhũn ngã xuống.
Trình Hành đỡ lấy cô ta.
Một lúc sau cô ta chậm rãi tỉnh lại.
“Cô là ai?”
“Đây là đâu vậy?”
Sau khi tỉnh lại, ánh mắt Thẩm Giai Hy trong trẻo.
Mang theo vài phần ngơ ngác.
Trình Hành còn chưa kịp trả lời.
Ánh mắt đã quét tới người đang đứng cạnh bàn.
Người đó đang bất mãn nhíu chiếc mũi thanh tú cao thẳng.
Đôi mắt nai tròn xoe như ngập nước đang trừng anh.
Trừng bàn tay anh đang đỡ Thẩm Giai Hy.
Trình Hành ngây người nhìn tôi.
Bất giác gọi ra tên tôi:
“A Vy…”
Tôi giơ tay lên.
Phát hiện tay mình không còn trong suốt nữa.
Lập tức véo Trình Hành một cái.
Nhìn gương mặt anh nhăn lại vì đau.
Tôi có thể chạm vào anh rồi!
Tôi đã trở lại!
17
Trình Hành đang cẩn thận dỗ dành tôi.
Bởi vì tôi vô cùng tức giận chuyện anh định kết hôn với người phụ nữ khác!
“A Vy, em rộng lượng đừng chấp nhặt với anh nữa mà.”
“Anh bị khống chế đấy!”
“Không biết người phụ nữ đó dùng tà thuật gì mà có thể thay đổi ký ức của anh!”
“Đáng sợ thật!”
“Sau này em nhất định phải trông chừng anh thật kỹ, không được để người phụ nữ nào khác đến gần anh!”
Nói xong còn thuận thế chui vào lòng tôi.
Tôi đá anh.
Anh lại giữ chặt chân tôi không chịu buông.
“Anh nhất định phải tống Thẩm Giai Hy kia vào đồn công an!”
“Cô ta có ý đồ bắt cóc một thanh niên lương thiện như anh!”
Tôi ngăn anh lại.
Thẩm Giai Hy là vô tội.
Cô ấy chỉ là một nhân vật giấy còn chưa kịp bước vào cốt truyện.
Đã bị tác giả nhập vào người.
Những chuyện xảy ra sau đó đều là do tác giả làm.
Nhưng hiện giờ tác giả đã rời khỏi cơ thể cô ấy.
Không còn cách nào truy cứu trong thế giới này nữa.
【Nữ phụ à, đừng lo, tác giả đã bị cấm rồi.】
【Tác phẩm của cô ta sau này sẽ không thể đăng trên bất kỳ nền tảng nào nữa!】
【Người phía trước đừng gọi là nữ phụ nữa.】
【Làm gì còn nữ phụ nào chứ.】
【Đúng vậy, cuốn truyện này đã bị gỡ bỏ rồi.】
【Tác giả cũng không thể tùy tiện sửa đổi cốt truyện nữa.】
【Cô và nam chính có thể ở bên nhau mãi mãi rồi!】
Tôi khẽ nói bằng hơi thở:
“Thật sự rất cảm ơn mọi người.”
Trình Hành đa nghi cúi xuống hôn tôi.
“Em đang lẩm bẩm gì vậy?”
“Đừng hòng rời xa anh thêm lần nào nữa!”
【Che mặt~】
【Sau này chắc chỉ còn những ngày tháng ngọt ngào của hai người thôi.】
【Đi nào, chúng ta rút lui thôi.】
【Hai người nhất định phải hạnh phúc nhé~】
Tôi nhắm mắt lại.
Dùng tất cả chân thành đáp lại nụ hôn của Trình Hành.
Chúng tôi nhất định sẽ có một tương lai rực rỡ.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)