Đối tác lần lượt yêu cầu tạm dừng hợp tác.

Nhà cung cấp nghe tin ngân hàng ngừng khoản vay thì lập tức tới đòi nợ.

Mấy công nhân bị nợ lương ba tháng cũng nhân cơ hội kéo đến trước cửa công ty.

Băng rôn đỏ kéo dài cả con phố.

“Trả lương mồ hôi nước mắt!”

“Ông chủ trọng nam khinh nữ, nợ tiền không trả!”

Đến tối, Vương Hải gọi cho tôi hơn một trăm cuộc.

Tôi không nghe.

Anh ta đổi số khác gọi.

Tôi vẫn không nghe.

Cuối cùng anh ta gửi tin nhắn.

“Duyệt Duyệt, anh sai rồi.”

“Anh thật sự biết sai rồi.”

“Chuyện hôm qua là anh nhất thời hồ đồ.”

“Em bảo anh xin lỗi Nam Nam cũng được.”

“Em bảo mẹ anh xin lỗi cũng được.”

“Nhưng công ty không thể sụp.”

“Đó là tâm huyết nhiều năm của anh.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy.

Không khỏi nhớ đến hôm qua.

Khi Nam Nam hỏi có phải vì con muốn ăn thịt nên bố không cần con nữa không.

Khi con bé vừa khóc vừa kéo tôi đứng dậy dưới mưa.

Khi Vương Hải lạnh lùng nói không có anh ta nuôi thì mẹ con tôi ngay cả cơm cũng không có mà ăn.

Tôi trả lời đúng một câu.

“Muộn rồi.”

Sau đó chặn số.

Sáng hôm sau, Vương Hải trực tiếp đến khách sạn tìm tôi.

Nhưng bảo vệ đã được dặn trước, không cho anh ta lên.

Anh ta đứng dưới sảnh lớn, trước mặt bao nhiêu người, cuối cùng cũng bỏ xuống cái gọi là tự tôn của đàn ông.

“Duyệt Duyệt!”

“Anh xin em!”

“Em gặp anh một lần thôi!”

Tôi đứng trên tầng ba nhìn xuống.

Nam Nam nắm tay tôi.

Con bé nhỏ giọng hỏi.

“Mẹ ơi, bố đang khóc sao?”

Tôi nhìn người đàn ông dưới lầu.

Vương Hải đầu tóc rối bời, quần áo nhăn nhúm, đâu còn dáng vẻ vênh váo tối qua.

Tôi khẽ đáp.

“Không phải khóc vì hối hận.”

“Là khóc vì sợ mất tiền.”

Nam Nam im lặng.

Một lát sau, con bé nói rất nhỏ.

“Vậy mẹ đừng xuống.”

Tôi cúi đầu nhìn con.

“Ừ.”

“Mẹ không xuống.”

Chương 7

Ba ngày sau, cảnh sát gọi Vương Hải đến làm việc.

Video quá rõ ràng.

Báo cáo thương tích của tôi và Nam Nam cũng đầy đủ.

Dù chưa đến mức xử lý hình sự nghiêm trọng, nhưng biên bản bạo lực gia đình và hành vi gây tổn hại trẻ vị thành niên đã được lập.

Đây sẽ là chứng cứ cực kỳ quan trọng trong vụ kiện giành quyền nuôi con.

Cùng ngày, ngân hàng chính thức từ chối khoản vay 10.

000.000 tệ của Hải Thịnh.

Lý do: tài liệu tài chính tồn tại nhiều điểm bất thường, rủi ro tín dụng cao, tài sản bảo đảm không đủ điều kiện.

Không chỉ vậy, vì hồ sơ có dấu hiệu làm giả, ngân hàng chuyển một phần tài liệu cho cơ quan liên quan kiểm tra.

Vương Hải hoàn toàn sụp đổ.

Không có khoản vay ấy, công ty anh ta không thể trả nợ nhà cung cấp.

Không trả được nợ, dây chuyền sản xuất dừng lại.

Dự án đang thi công bị chậm tiến độ.

Tiền phạt hợp đồng đè xuống như núi.

Chỉ trong một tuần, công ty Hải Thịnh từ doanh nghiệp trẻ tiêu biểu biến thành con thuyền thủng đáy sắp chìm.

Lúc này, mẹ chồng mới biết sợ.

Bà ta không dám mắng tôi nữa.

Ngược lại còn xách một túi đồ đến khách sạn tìm tôi.

Trong túi có táo, sữa, bánh quy.

Toàn là những thứ rẻ tiền mua tạm ở siêu thị gần đó.

Bà ta đứng trước mặt tôi, nặn ra một nụ cười cứng đờ.

“Duyệt à.”

“Mẹ nghĩ kỹ rồi.”

“Chuyện hôm đó là mẹ không đúng.”

“Mẹ già rồi, nói năng hồ đồ, con đừng chấp.”

Tôi ngồi trên ghế sofa.

Nam Nam đang ở phòng bên cạnh học vẽ cùng giáo viên tôi mời tới.

Tôi không mời bà ta ngồi.

Chỉ bình tĩnh nhìn bà ta diễn.

Mẹ chồng thấy tôi không nói gì, nụ cười càng gượng gạo.

“Con xem, vợ chồng cãi nhau đầu giường cuối giường hòa.”

“Vương Hải tuy tính nóng, nhưng trong lòng vẫn có con và Nam Nam.”

“Ngày nào nó cũng không ăn không ngủ, chỉ muốn đón hai mẹ con về.”

Tôi nhàn nhạt hỏi.

“Về đâu?”

Bà ta lập tức nói.

“Đương nhiên là về nhà rồi.”

Tôi cười.

“Nhà của tôi?”

Mặt mẹ chồng cứng lại.

Tôi tiếp tục.

“Bà quên rồi sao?”

“Biệt thự Hải Đường Loan là tài sản trước hôn nhân của tôi.”

“Tôi đã yêu cầu luật sư gửi thông báo.”

“Trong vòng bảy ngày, tất cả người không liên quan phải dọn ra ngoài.”

Sắc mặt mẹ chồng lập tức trắng bệch.

“Dọn ra ngoài?”

“Con muốn đuổi mẹ đi?”

“Dù sao mẹ cũng là mẹ chồng con!”

Tôi sửa lại.

“Sắp là mẹ chồng cũ.”

Bà ta tức đến môi run lên.

Nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay, lại cố nhịn.

“Duyệt à, con đừng tuyệt tình như vậy.”

“Diệu Tổ còn nhỏ, Lệ Lệ cũng đáng thương.”

“Mấy năm nay nó không có chồng, một mình nuôi con không dễ dàng.”

Tôi nhìn bà ta với vẻ khó hiểu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...