Vương Hải nhìn qua, môi mấp máy.

“Chỉ là sinh nhật thôi mà…”

Tôi lại lấy ra tấm thứ hai.

Nam Nam sốt cao nằm trên giường.

Tôi nhắn tin cho Vương Hải, bảo anh ta về đưa con đi bệnh viện.

Nhưng ảnh chụp màn hình cho thấy anh ta trả lời: “Diệu Tổ hôm nay thi được điểm cao, tôi phải đưa nó đi ăn mừng.”

Tấm thứ ba.

Nam Nam mặc váy biểu diễn ở trường mẫu giáo, đứng sau cánh gà nhìn về phía ghế phụ huynh trống không.

Hôm đó Vương Hải hứa sẽ đến.

Nhưng anh ta đi xem trận bóng đá thiếu nhi của Diệu Tổ.

Tấm thứ tư.

Bàn tay Nam Nam bị bỏng vì mẹ chồng bắt con bé bưng canh cho Diệu Tổ.

Khi tôi chất vấn, mẹ chồng nói: “Con gái làm việc nhà sớm một chút thì sau này về nhà chồng mới không bị chê.”

Tôi đặt từng tấm ảnh, từng đoạn ghi âm, từng bản ghi chép trước mặt Vương Hải.

“Anh nói anh là bố của Nam Nam.”

“Vậy anh nói đi.”

“Trong sáu năm qua, anh đã làm được chuyện gì giống một người bố?”

Môi Vương Hải run lên.

Anh ta không nói được.

Luật sư Tần bình tĩnh đẩy một tập tài liệu khác ra.

“Đây là hồ sơ chứng minh cô Lâm là người chăm sóc chính của bé Nam Nam trong suốt quá trình trưởng thành.”

“Còn đây là chứng cứ anh Vương nhiều lần bỏ mặc, xúc phạm, phân biệt đối xử với con gái.”

“Thêm biên bản bạo lực gần đây.”

“Chúng tôi cho rằng anh Vương không phù hợp trực tiếp nuôi dưỡng trẻ.”

Người hòa giải nhìn Vương Hải, ánh mắt cũng thay đổi.

Vương Hải siết chặt nắm tay.

Một lúc lâu sau, anh ta bỗng quay sang tôi.

“Có phải chỉ cần anh trả lại tiền, em sẽ tha thứ cho anh không?”

Tôi cười.

“Không.”

“Tiền phải trả.”

“Hôn cũng phải ly.”

“Con gái, anh đừng mơ giành.”

Chương 9

Hòa giải thất bại.

Vụ ly hôn chính thức được đưa ra tòa.

Trong khoảng thời gian chờ mở phiên, Hải Thịnh hoàn toàn rơi vào khủng hoảng.

Tin xấu nối tiếp tin xấu.

Đầu tiên là ngân hàng từ chối cho vay.

Sau đó là cơ quan thuế đến kiểm tra.

Tiếp theo, một đối tác cũ tố cáo Hải Thịnh dùng vật liệu kém chất lượng thay thế vật liệu hợp đồng.

Nhà cung cấp đồng loạt khởi kiện đòi nợ.

Công nhân kéo đến đòi lương.

Chỉ cần mở mạng xã hội ra, gần như ngày nào cũng thấy tên Vương Hải.

Có người quay được cảnh anh ta bị chủ nợ chặn trước cửa công ty.

Có người quay được cảnh mẹ chồng ngồi bệt dưới đất khóc lóc, nói mình bị con dâu ép đến đường cùng.

Nhưng cư dân mạng không dễ bị dắt mũi.

Một bình luận được ghim lên đầu:

“Bà khóc cái gì? Lúc cháu gái bị mắng là đồ ăn hại, bà cười vui lắm mà.”

Bên dưới toàn là tiếng mắng.

Mẹ chồng tức đến nhập viện vì tăng huyết áp.

Triệu Lệ thì bắt đầu cuống.

Trước kia cô ta bám lấy Vương Hải vì anh ta có tiền.

Có xe sang.

Có nhà đẹp.

Có thể nuôi con trai cô ta như thái tử.

Bây giờ Vương Hải nợ nần chồng chất, biệt thự sắp phải trả lại cho tôi, xe cũng bị thu hồi.

Cô ta lập tức đổi sắc mặt.

Một buổi chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Là Triệu Lệ.

Giọng cô ta không còn dịu dàng như trước.

Ngược lại tràn đầy oán hận.

“Lâm Duyệt, chị nhất định phải làm đến mức này sao?”

Tôi đang chọn váy mới cho Nam Nam.

Con bé sắp tham gia buổi biểu diễn piano đầu tiên sau khi chuyển trường.

Tôi nhàn nhạt hỏi.

“Cô gọi nhầm người rồi.”

“Người làm đến mức này không phải tôi.”

Triệu Lệ cười lạnh.

“Chị đừng giả vờ thanh cao.”

“Chị chẳng qua là ghen tị thôi.”

“Ghen tị vì anh Hải thương Diệu Tổ hơn con gái chị.”

Tôi bật cười.

“Cô nghĩ tôi ghen tị với một đứa trẻ bị cô dạy thành vô lễ à?”

Triệu Lệ tức đến nghẹn giọng.

Một lát sau, cô ta đột nhiên hạ thấp âm lượng.

“Chị có biết vì sao anh Hải thương Diệu Tổ như vậy không?”

Tay tôi đang cầm váy bỗng dừng lại.

Triệu Lệ cười khẽ.

“Chị thật sự nghĩ đó chỉ là cháu trai thôi sao?”

Không khí xung quanh như lạnh xuống.

Tôi im lặng vài giây.

“Cô muốn nói gì?”

Triệu Lệ nói từng chữ rất chậm.

“Diệu Tổ là con ruột của Vương Hải.”

“Chị còn chưa biết đúng không?”

“Anh trai anh ấy chết sớm, mọi người đều tưởng Diệu Tổ là con của chồng tôi.”

“Nhưng thật ra, trước khi tôi kết hôn với anh trai anh ấy, người ở bên tôi đã là Vương Hải.”

“Anh ấy nói không thể cưới tôi vì cần dựa vào nhà họ Lâm của chị.”

“Nhưng anh ấy hứa, sau này nhất định sẽ chăm sóc mẹ con tôi.”

“Cho nên chị thua rồi, Lâm Duyệt.”

“Chị sinh con gái thì sao?”

“Người nối dõi thật sự của Vương Hải vẫn là con tôi.”

Từng câu từng chữ vang lên bên tai.

Tôi không sốc như tưởng tượng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...