“Cô ta không có chồng thì liên quan gì đến tôi?”
“Con cô ta không có bố thì liên quan gì đến con gái tôi?”
“Vì cô ta đáng thương nên Nam Nam phải nhường đồ ăn?”
“Vì Diệu Tổ không có bố nên nó được quyền mắng con gái tôi là đồ ăn hại?”
“Vì bà thích cháu trai nên con gái tôi đáng bị đánh?”
Mẹ chồng bị hỏi đến á khẩu.
Một lúc sau, bà ta lại bắt đầu rơi nước mắt.
“Dù sao Nam Nam cũng là máu mủ nhà họ Vương.”
“Con bé không thể không có bố.”
Tôi nhìn thẳng vào bà ta.
“Nam Nam có bố.”
“Nhưng người bố đó không xứng.”
“Một người bố khiến con gái nghĩ rằng mình không bằng một đĩa thịt 18 tệ, có hay không có khác gì nhau?”
Mẹ chồng không chịu nổi nữa.
Bà ta đặt mạnh túi đồ xuống bàn.
“Lâm Duyệt!”
“Cô đừng tưởng nhà họ Lâm còn như trước!”
“Bố cô chết rồi!”
“Anh cô cũng chỉ là giám đốc chi nhánh ngân hàng, có gì ghê gớm?”
“Phụ nữ ly hôn mang theo con gái, sau này ai thèm lấy?”
Tôi bật cười.
Quả nhiên.
Người như bà ta có cúi đầu cũng chỉ cúi được ba phút.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho bảo vệ khách sạn.
“Mời bà Vương ra ngoài.”
Mẹ chồng trợn mắt.
“Cô dám!”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà thử xem tôi có dám không.”
Hai bảo vệ nhanh chóng bước vào.
Mẹ chồng bị mời ra ngoài trong tiếng chửi rủa khó nghe.
Nam Nam đứng ở cửa phòng, im lặng nhìn theo bóng bà ta.
Tôi đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt con.
“Con sợ không?”
Nam Nam lắc đầu.
Một lát sau, con bé khẽ nói.
“Bà nội chưa từng mua bánh cho con.”
Tôi ngẩn ra.
Nam Nam cúi đầu.
“Lần nào bà nội mua đồ ăn đến, cũng là cho anh Diệu Tổ.”
“Con tưởng do con không ngoan.”
Tôi đau lòng đến mức không thở nổi.
Tôi ôm con vào lòng.
“Không phải.”
“Là bọn họ không biết quý trọng con.”
“Không phải lỗi của con.”
Chương 8
Ngày mở phiên hòa giải ly hôn đầu tiên, Vương Hải xuất hiện với dáng vẻ tiều tụy.
Chỉ mới nửa tháng không gặp, anh ta gầy đi rất nhiều.
Râu ria lởm chởm.
Đôi mắt đầy tơ máu.
Triệu Lệ cũng đến.
Cô ta mặc váy trắng, gương mặt yếu ớt, vẫn giữ dáng vẻ đáng thương quen thuộc.
Mẹ chồng thì ôm Diệu Tổ theo sau.
Vừa vào phòng hòa giải, Diệu Tổ đã chỉ vào Nam Nam.
“Đồ ăn hại!”
“Mày làm chú Hải không có tiền mua robot cho tao!”
Không khí lập tức im bặt.
Tôi chưa kịp nói gì, luật sư Tần đã đặt bút xuống.
“Câu này mọi người ở đây đều nghe thấy.”
“Chúng tôi sẽ ghi lại thái độ giáo dục của gia đình bên cha đối với trẻ vị thành niên.”
Mặt Vương Hải biến sắc.
Anh ta lập tức quay đầu mắng Diệu Tổ.
“Câm miệng!”
Diệu Tổ bị mắng đến ngẩn người.
Từ nhỏ đến lớn, Vương Hải chưa từng nặng lời với nó.
Nó lập tức òa khóc.
Triệu Lệ ôm con vào lòng, nước mắt cũng rơi xuống.
“Anh Hải, Diệu Tổ chỉ là trẻ con.”
“Anh đừng hung dữ với nó.”
Vương Hải phiền đến mức gân xanh nổi lên trên trán.
Nếu là trước kia, anh ta chắc chắn sẽ mềm lòng dỗ dành hai mẹ con họ.
Nhưng bây giờ công ty sắp phá sản, nhà sắp bị thu hồi, xe đã bị tôi khóa định vị và yêu cầu trả lại.
Anh ta đâu còn tâm trạng diễn cảnh gia đình ấm áp.
Tôi lạnh nhạt nhìn cảnh ấy.
Hóa ra cái gọi là tình thân sâu nặng cũng chỉ chịu được thử thách khi chưa động đến lợi ích.
Người hòa giải hỏi Vương Hải có đồng ý ly hôn không.
Anh ta lập tức nhìn tôi.
“Duyệt Duyệt, anh không đồng ý.”
“Anh biết mình sai rồi.”
“Anh cam đoan sau này sẽ đối xử tốt với em và Nam Nam.”
“Từ nay về sau, anh sẽ không thiên vị Diệu Tổ nữa.”
Triệu Lệ nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Anh Hải…”
Vương Hải không nhìn cô ta.
Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn cầu.
“Chúng ta là vợ chồng mười năm.”
“Chẳng lẽ em thật sự muốn ép anh vào đường cùng sao?”
Tôi nhìn anh ta.
Cảm thấy câu này thật buồn cười.
Khi anh ta đánh vào tay Nam Nam, có từng nhớ chúng tôi là người một nhà không?
Khi anh ta đạp tôi ngã xuống nước, có từng nghĩ sẽ ép tôi vào đường cùng không?
Khi anh ta để mẹ chồng và Triệu Lệ sỉ nhục tôi không sinh được con trai, có từng nhớ tôi vì ai mà mất khả năng làm mẹ lần nữa không?
Tôi lấy từ trong túi ra một tấm ảnh.
Đó là ảnh chụp Nam Nam lúc ba tuổi.
Trong tiệc sinh nhật của chính mình, con bé đứng bên cạnh bàn bánh kem.
Nhưng người thổi nến là Diệu Tổ.
Người đội vương miện là Diệu Tổ.
Người được Vương Hải bế trong lòng cũng là Diệu Tổ.
Nam Nam chỉ đứng ở góc ảnh, nắm chặt váy, ánh mắt ngơ ngác.
Tôi đặt tấm ảnh trước mặt Vương Hải.
“Anh còn nhớ ngày này không?”
Chaporia
Bình Luận (0)