Ngày Cưới Của Em/Chương 6C. 6
20px

“Hoàng Thời Vũ!” Tô Chiếu Sơn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lao đến kéo cô lại.

“Em định làm gì!” Giọng anh run rẩy.

Hoàng Thời Vũ ngơ ngác nhìn anh: “Tôi đang ngắm sao.”

“Đứng cao như vậy làm gì! Lỡ ngã xuống thì sao!”

“Ồ.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Lần sau tôi sẽ chú ý.”

Giọng cô bình thản đến đáng sợ, như thể nếu vừa rồi có ngã thật, cô cũng chẳng có cảm xúc gì.

Tô Chiếu Sơn ôm chặt lấy cô, giọng nghẹn ngào.

“Hoàng Thời Vũ, em có thể… có thể hận anh không?”

“Dù chỉ là mắng anh một câu cũng được.”

“Anh xin em…”

Hoàng Thời Vũ ngẩn người, đưa tay vụng về vỗ vỗ lưng anh.

“Ông chủ, ông sao vậy?”

“Là tôi làm sai điều gì sao?”

Tô Chiếu Sơn nhắm mắt, nước mắt rơi lã chã.

Cô không làm sai gì cả.

Sai là anh.

Anh hủy hoại cô, rồi lại hy vọng cô yêu mình.

[CHƯƠNG 5]

Một tháng sau, Hoàng Thời Vũ đề nghị ly hôn.

“Ông chủ, tôi muốn xin nghỉ việc.” Cô nghiêm túc nói, “Tiền lương tháng này đủ để tôi mua lại sạp hàng mới rồi.”

Tô Chiếu Sơn đang xử lý tài liệu trong thư phòng, nghe thấy vậy, cây bút trên tay “cạch” một tiếng rơi xuống đất.

“Tại sao?” Giọng anh căng thẳng, “Anh làm gì không tốt sao?”

“Không phải.” Hoàng Thời Vũ lắc đầu, “Ông đối xử với tôi rất tốt, nhưng tôi không quen.”

“Tôi thích bán hàng rong hơn, tự do hơn.”

Tô Chiếu Sơn nhìn chằm chằm cô: “Nếu anh không đồng ý thì sao?”

Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc: “Vậy tôi sẽ không lấy lương tháng này, coi như tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.”

Nói xong, cô quay người định đi.

Tô Chiếu Sơn đột nhiên đứng bật dậy, sải bước lao đến ôm chặt lấy cô từ phía sau.

“Không được.” Giọng anh khàn đặc, “Em không thể đi.”

“Hoàng Thời Vũ, anh biết anh nợ em, anh đã hủy hoại cả đời em.”

“Nhưng anh cầu xin em, ở lại có được không?”

“Dù cho… dù cho cả đời này em không bao giờ yêu anh nữa, anh vẫn muốn được ở bên cạnh em.”

Hoàng Thời Vũ cảm nhận được hơi ấm và những giọt nước nóng hổi phía sau lưng.

Cô cúi đầu nhìn cánh tay đang ôm mình.

Trên đó có nhiều vết sẹo mới cũ đan xen.

“Ông chủ, ông đang khóc sao?” cô hỏi.

Tô Chiếu Sơn không trả lời, chỉ ôm cô chặt hơn.

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút: “Bác sĩ nói khóc không tốt cho sức khỏe.”

“Ông buông tôi ra, tôi đi lấy khăn giấy cho ông.”

Tô Chiếu Sơn cười khổ: “Em không thể… an ủi anh một chút sao?”

“An ủi thế nào?” Hoàng Thời Vũ nghiêm túc hỏi, “Tôi có thể học.”

Câu nói này khiến Tô Chiếu Sơn hoàn toàn sụp đổ.

Anh buông cô ra, quay người dùng mu bàn tay quệt ngang nước mắt.

“Bỏ đi.” Giọng anh rất thấp, “Em muốn đi thì đi đi.”

“Anh sẽ bảo luật sư chuẩn bị thỏa thuận ly hôn, tài sản em tùy ý chia.”

“Còn nữa, cầm lấy thẻ này, mật khẩu là sinh nhật em.”

Anh rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc thẻ đen đặt lên bàn.

“Trong này có năm mươi triệu tệ, đủ để em sống an nhàn cả đời.”

Hoàng Thời Vũ nhìn chiếc thẻ, im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, cô đưa tay cầm lấy.

“Cảm ơn ông chủ.”

Nói xong, cô quay người rời khỏi thư phòng.

Tô Chiếu Sơn đứng lặng tại chỗ, nhìn bóng lưng cô biến mất sau cánh cửa.

Anh chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng một khoảng.

Vị trí đó từng được Hoàng Thời Vũ lấp đầy, giờ chẳng còn lại gì.

Ba ngày sau, Hoàng Thời Vũ chuyển ra khỏi biệt thự.

Cô không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ lấy chiếc thẻ đen và thuốc của mình.

Tô Chiếu Sơn đứng bên cửa sổ, nhìn cô lên taxi rời đi.

Quản gia đứng sau lưng anh, thở dài.

“Tô tổng, ngài thực sự để phu nhân đi sao?”

“Cô ấy muốn đi.” Giọng Tô Chiếu Sơn nhàn nhạt, “Tôi không có tư cách giữ cô ấy lại.”

“Nhưng mà…”

“Đủ rồi.” Tô Chiếu Sơn ngắt lời, “Đi điều tra xem Tiêu Dao hiện đang ở đâu.”

Quản gia ngẩn người: “Ngài định…”

“Cô ta hại Thời Vũ, sớm muộn gì cũng phải trả giá.”

Ánh mắt Tô Chiếu Sơn lạnh lẽo, toát ra sự tàn khốc thấu xương.

Tiêu Dao thời gian này trốn ở nước ngoài, tưởng rằng Tô Chiếu Sơn sẽ không tìm mình gây rắc rối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...