Ngày Cưới Của Em/Chương 8C. 8
20px

Từ ngày đó, ngày nào Tô Chiếu Sơn cũng đến tiệm của Hoàng Thời Vũ.

Có lúc mua kẹo, có lúc chỉ ngồi thẫn thờ.

Hoàng Thời Vũ cũng không đuổi, dù sao tiệm cũng nhiều chỗ.

Dần dần, Tô Chiếu Sơn trở thành khách quen của tiệm.

Những khách hàng khác đều tưởng anh là người theo đuổi cô chủ.

“Chủ quán ơi, người đàn ông đó ngày nào cũng tới, chắc chắn là thích cô rồi!”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Thích là cảm giác thế nào?”

Vị khách ngẩn người: “Thì là… tim đập nhanh, lúc nào cũng muốn gặp đối phương, sẵn lòng làm mọi thứ vì họ.”

Hoàng Thời Vũ nghĩ ngợi: “Ồ, tôi không có cảm giác đó.”

Vị khách cười: “Nhưng anh ta chắc chắn có! Cô nhìn ánh mắt anh ta nhìn cô xem, như muốn ‘ăn tươi nuốt sống’ cô vậy!”

Hoàng Thời Vũ quay sang nhìn Tô Chiếu Sơn đang ngồi trong góc.

Anh đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm và phức tạp.

Hoàng Thời Vũ chớp mắt, tiếp tục xiên kẹo.

Cô không hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì.

Nhưng cô biết, người đàn ông này sẽ không làm hại cô.

Một tối nọ, Hoàng Thời Vũ đóng cửa nghỉ sớm.

Vừa khóa cửa, cô đã thấy Tô Chiếu Sơn vẫn ngồi trong tiệm.

“Sao anh vẫn chưa về?” cô hỏi.

Tô Chiếu Sơn đứng dậy: “Anh đưa em về nhà.”

“Không cần, tôi tự về được.”

“Bên ngoài không an toàn.” Tô Chiếu Sơn kiên trì, “Để anh đưa em về.”

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Hai người sánh vai đi trên đường phố đêm.

Gió biển thổi tới, mang theo vị mặn đặc trưng.

Tô Chiếu Sơn chợt lên tiếng: “Hoàng Thời Vũ, nếu một ngày nào đó em khôi phục lại cảm xúc, em có hận anh không?”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Tại sao phải hận anh?”

“Vì… anh đã hủy hoại em.” Giọng Tô Chiếu Sơn rất thấp, “Anh khiến em mất đi cảm xúc, mất đi khả năng chơi đàn, mất đi tất cả.”

Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc.

“Bác sĩ nói, trước đây tôi là một nghệ sĩ piano.”

“Còn nói tôi từng yêu một người rất sâu đậm.”

“Người đó, là anh sao?”

Cổ họng Tô Chiếu Sơn nghẹn đắng.

“Phải.”

“Ồ.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Nhưng giờ tôi không yêu nữa rồi.

“Anh biết.”

“Vì vậy anh không cần tự trách.” Hoàng Thời Vũ nghiêm túc nói, “Dù sao tôi cũng không nhớ nữa, cứ coi như người đó đã chết rồi đi.”

“Tôi của bây giờ, thấy rất tốt.”

Tô Chiếu Sơn đột ngột dừng bước.

Anh xoay người, nhìn chằm chằm Hoàng Thời Vũ.

“Em thực sự cảm thấy… em của bây giờ rất tốt sao?”

“Ừm.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Không phải suy nghĩ quá nhiều, không phải cảm nhận quá nhiều, rất nhẹ lòng.”

“Nhưng em cũng không cảm nhận được niềm vui nữa.” Giọng Tô Chiếu Sơn run rẩy, “Em không cảm nhận được vẻ đẹp của âm nhạc, sự ngọt ngào của tình yêu, ý nghĩa của cuộc sống.”

“Em giống như… một cái xác không hồn.”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Linh hồn là gì?”

Tô Chiếu Sơn bỗng nhiên suy sụp.

Anh ôm chầm lấy Hoàng Thời Vũ, giọng nghẹn ngào.

“Anh xin lỗi…”

“Anh xin lỗi…”

“Tất cả là lỗi của anh…”

Hoàng Thời Vũ đứng đó, cảm nhận cái ôm của anh.

Cô không hiểu tại sao anh lại khóc.

Nhưng cô biết, người đàn ông này đang rất đau khổ.

Vì vậy, cô đưa tay ra, vụng về vỗ vỗ lưng anh.

“Đừng khóc nữa.”

“Khóc không tốt cho sức khỏe.”

Tô Chiếu Sơn ôm cô, khóc như một đứa trẻ.

Mọi cảm xúc dồn nén suốt nửa năm qua bùng nổ trong khoảnh khắc này.

Anh hối hận, anh đau khổ, anh ước thời gian có thể quay trở lại.

Nhưng tất cả đã quá muộn.

Anh tự tay hủy hoại Hoàng Thời Vũ, và cũng hủy hoại chính mình.

[CHƯƠNG 6]

Một tháng sau, tiệm của Hoàng Thời Vũ đón một vị khách mới.

Đó là một bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng, vẻ ngoài nho nhã, lịch thiệp.

“Chủ quán, cho tôi một xiên dâu tây.”

Hoàng Thời Vũ đưa kẹo cho anh, thu tiền.

Vị bác sĩ không rời đi ngay mà ngồi trong tiệm, vừa ăn vừa quan sát Hoàng Thời Vũ.

“Chủ quán, vết sẹo trên trán cô…”

Hoàng Thời Vũ theo bản năng chạm vào trán: “Sao vậy?”

“Tôi là bác sĩ ngoại thần kinh.” Vị bác sĩ đẩy kính, “Nếu cô đồng ý, tôi có thể giúp cô phẫu thuật thẩm mỹ xóa vết sẹo này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...