Lục Dực Thâm nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ đó.
Nếu là trước đây, anh sẽ dịu giọng an ủi Lâm Tri Nhuyễn, bảo cô ta đừng suy nghĩ nhiều.
Nhưng lúc này, anh bỗng cảm thấy từng chữ đều vô cùng chói mắt.
Phụ nữ đôi khi sẽ hơi nhạy cảm.
Tô Vãn chưa từng nhạy cảm.
Mười bốn năm qua, cô hiểu chuyện đến mức gần như tàn nhẫn với chính mình.
Cô chưa từng ép anh lựa chọn.
Chưa từng làm khó Lâm Tri Nhuyễn.
Thậm chí khi Lâm Tri Nhuyễn nhập viện, cô còn giúp anh liên hệ bác sĩ giỏi nhất, chuẩn bị thuốc men, dặn dò trợ lý chăm sóc.
Người duy nhất không được chăm sóc, hình như vẫn luôn là cô.
Lục Dực Thâm nhắm mắt.
Gọi lại cho trợ lý.
“Điều tra toàn bộ lịch sử bệnh án của Lâm Tri Nhuyễn.”
Trợ lý ngẩn ra.
“Lục tổng?”
“Cả mười bốn năm.”
“Nhất là những lần cô ấy phát bệnh trùng với sinh nhật, ngày kỷ niệm, hoặc lịch hẹn của tôi và Tô Vãn.”
Giọng trợ lý lập tức nghiêm túc.
“Vâng.”
Đêm hôm đó, Lục Dực Thâm ngồi trong phòng khách đến sáng.
Bình minh lên.
Ánh nắng chiếu qua cửa kính sát đất.
Lần đầu tiên anh phát hiện căn hộ này không hề ấm áp.
Sự ấm áp trước đây chưa từng đến từ hệ thống sưởi, nội thất đắt tiền hay ánh đèn vàng dịu.
Mà đến từ một người tên Tô Vãn.
Cô ở đây.
Nơi này là nhà.
Cô đi rồi.
Nơi này chẳng qua chỉ là một căn phòng trống.
Chương 5: Lục Thị bắt đầu lung lay
Ngày thứ tư sau khi Tô Vãn rời đi.
Lục Dực Thâm nhận được cuộc gọi khẩn từ công ty.
“Lục tổng, bên Hằng Nhuận đột nhiên hủy cuộc họp ký hợp đồng.”
“Họ nói muốn tạm dừng hợp tác.”
Lục Dực Thâm cau mày.
“Hợp đồng đã đàm phán xong rồi, tại sao tạm dừng?”
Giám đốc kinh doanh ấp úng.
“Bên đó nói… người phụ trách dự án đổi rồi.”
“Người phụ trách mới nói, toàn bộ phương án trước đây là do cô Tô kết nối.”
“Bây giờ cô Tô đã rời khỏi Lục Thị, họ cần đánh giá lại năng lực tiếp nhận của chúng ta.”
Lục Dực Thâm siết điện thoại.
“Còn gì nữa?”
“Dự án cảng thông minh phía Nam cũng gửi email yêu cầu gia hạn.”
“Ngân hàng Đông Thành muốn gặp cô Tô để xác nhận mô hình rủi ro trước khi giải ngân.
”
“Còn phía quỹ Tinh Hải…”
Người bên kia hít sâu một hơi.
“Họ nói điều khoản đầu tư ban đầu được thiết lập dựa trên việc cô Tô là người điều phối chiến lược.”
“Nếu cô Tô rời khỏi ban dự án, họ có quyền đánh giá lại khoản đầu tư.”
Một cuộc gọi kéo dài mười phút.
Mỗi phút đều như một cú tát đánh vào mặt Lục Dực Thâm.
Anh biết Tô Vãn có năng lực.
Nhưng anh không biết cô quan trọng đến mức này.
Hoặc đúng hơn.
Anh biết.
Chỉ là anh đã quen với việc cô luôn đứng sau lưng mình, âm thầm vá lại mọi lỗ hổng, xử lý mọi rắc rối.
Quen đến mức nghĩ đó là điều hiển nhiên.
Chín giờ sáng.
Lục Dực Thâm xuất hiện ở Lục Thị.
Cửa thang máy vừa mở, toàn bộ tầng tổng giám đốc đều im lặng.
Trước đây, vị trí gần văn phòng anh nhất luôn là bàn làm việc của Tô Vãn.
Trên bàn cô lúc nào cũng có một bình hoa nhỏ.
Không phải loại hoa đắt tiền.
Chỉ là vài cành dành dành hoặc cẩm tú cầu mua ở tiệm hoa dưới công ty.
Cô nói văn phòng quá lạnh, có hoa sẽ giống nơi con người làm việc hơn.
Lúc đó Lục Dực Thâm chỉ cười cô trẻ con.
Bây giờ, chiếc bàn ấy trống rỗng.
Không có hoa.
Không có máy tính.
Không có ly sứ màu trắng cô hay dùng.
Chỉ còn một tập tài liệu được xếp ngay ngắn.
Trưởng phòng hành chính dè dặt bước lên.
“Lục tổng, đây là những hồ sơ cô Tô bàn giao trước khi rời đi.”
Lục Dực Thâm nhìn tập hồ sơ.
“Cô ấy bàn giao khi nào?”
“Ba ngày trước.”
“Cô ấy gửi email cho phòng nhân sự vào mười giờ năm mươi tối.”
“Đính kèm toàn bộ tài liệu bàn giao.”
“Cô ấy nói theo hợp đồng lao động, cô ấy có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng sau khi bồi thường một tháng lương.”
“Tiền bồi thường đã được chuyển vào tài khoản công ty.”
Lục Dực Thâm nhắm mắt.
Đến cả rời đi, cô cũng sạch sẽ đến vậy.
Không để lại cho anh dù chỉ một cái cớ để níu kéo.
Anh mở hồ sơ.
Trang đầu tiên là danh sách dự án cô phụ trách.
Dày ba mươi bảy trang.
Từng mục được phân loại rõ ràng.
Tiến độ.
Rủi ro.
Người liên hệ.
Điều khoản cần chú ý.
Phương án dự phòng.
Tất cả đều chi tiết đến mức không thể bắt bẻ.
Chaporia
Bình Luận (0)