Mối Quan Hệ Kỳ Lạ/Chương 10C. 10
20px

“Lúc trước mẹ đã nói rồi, cưới vợ phải cưới người biết nghe lời. Con xem nó đi, sinh mỗi đứa con gái mà làm cả nhà không yên!”

Tôi lưu lại.

Chuyển cho luật sư.

Luật sư im lặng vài giây rồi nói:

“Nhà chồng cô thật sự rất phối hợp cung cấp chứng cứ.”

Tôi bật cười.

Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, tôi cười thật lòng.

Trong thời gian chờ phiên hòa giải, Hà Gia Ninh cuối cùng cũng đích thân tới gặp tôi.

Chị ta gầy hơn trong ảnh một chút, nhưng sắc mặt vẫn hồng hào.

Trên người mặc áo khoác len mềm, túi xách hàng hiệu, hoàn toàn không giống một người “khó khăn hơn tôi” như Chu Yến Thần từng nói.

Chị ta ngồi đối diện tôi trong phòng khách của trung tâm, vừa mở miệng đã thở dài.

“Chi Ninh, chị biết em ghét chị.”

Tôi nhìn chị ta.

“Không ghét.”

Hà Gia Ninh sửng sốt.

Tôi nói thật.

“Tôi không có nhiều cảm xúc dành cho chị như vậy.”

“Chị chỉ là một người lợi dụng lòng tốt của người khác, bị vạch trần thì muốn giả vô tội.”

“Loại người như chị, không đáng để tôi ghét lâu.”

Sắc mặt Hà Gia Ninh lập tức cứng lại.

Nhưng rất nhanh, chị ta lại đỏ mắt.

“Em nói vậy thật sự làm chị đau lòng. Chị cũng là phụ nữ, cũng vừa sinh con. Mẹ đưa đồ qua, chị làm sao biết được đó là của em? Chị tưởng mẹ thương chị nên mới…”

Tôi ngắt lời:

“Trên thùng xốp có tên tôi.”

Hà Gia Ninh khựng lại.

“Có thể chị không để ý.”

“Trên giấy ghi chú có tên tôi.”

“Chị… lúc đó chị mệt quá, thật sự không đọc kỹ.”

“Vòng bạc khắc tên An An.”

Lần này Hà Gia Ninh im hẳn.

Tôi nhìn chị ta.

“Chị có thể không nhìn tên trên thùng.”

“Có thể không đọc giấy ghi chú.”

“Nhưng vòng bạc khắc chữ An, con trai chị tên Chu Hạo. Chị đeo lên tay nó rồi đăng ảnh, cũng là không biết?”

Mặt Hà Gia Ninh trắng bệch.

Tôi tiếp tục:

“Chị biết hết.”

“Chỉ là chị cảm thấy tôi dễ bắt nạt.”

“Cảm thấy tôi mới sinh xong, không dám làm lớn.”

“Cảm thấy mẹ chồng đứng về phía chị, chồng tôi cũng sẽ khuyên tôi nhịn.”

“Cho nên chị nhận rất yên tâm.”

“Ăn rất yên tâm.”

“Khoe cũng rất yên tâm.”

Từng câu rơi xuống, lớp mặt nạ mềm yếu của Hà Gia Ninh cuối cùng cũng rạn ra.

Chị ta siết chặt quai túi.

“Chi Ninh, em cần gì phải nói khó nghe như vậy? Dù sao đồ cũng đã dùng rồi. Em muốn bao nhiêu tiền, chị trả là được.”

Tôi nhìn chị ta.

“Gấp mười.”

Hà Gia Ninh mở to mắt.

“Em điên rồi à?”

Tôi mỉm cười.

“Không phải chị nói muốn trả sao?”

Chị ta cắn môi.

“Nhưng mấy món đó đáng bao nhiêu tiền? Em rõ ràng đang tống tiền.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Vậy tôi báo cảnh sát?”

Hà Gia Ninh lập tức biến sắc.

“Em đừng có quá đáng!”

Tôi bình tĩnh nhìn chị ta.

“Quá đáng?”

“Tôi chưa đăng chuyện chị lên mạng.”

“Chưa gửi ảnh chị khoe đồ ăn của tôi vào nhóm bạn bè của chị.”

“Chưa liên hệ bệnh viện nơi chị sinh để hỏi xem một sản phụ đang ‘vết thương đau, thiếu sữa’ vì sao lại ăn canh rư/ợu gừng không rõ nguồn gốc do người khác gửi.”

“Chưa kiện chị chiếm dụng tài sản riêng.”

“Chưa yêu cầu chị công khai xin lỗi.”

Tôi hơi nghiêng đầu.

“Hà Gia Ninh, tôi đã rất tử tế rồi.”

Môi Hà Gia Ninh run lên.

Có lẽ tới lúc này, chị ta mới phát hiện người phụ nữ từng cười nhạt ở nhà họ Chu, thấy ai cũng gọi một tiếng chị dâu, thật sự không còn dễ bắt nạt nữa.

Chị ta ngồi thêm một lúc, cuối cùng thấp giọng hỏi:

“Em muốn chị làm gì?”

Tôi nói:

“Trả lại vòng bạc của An An.”

“Xóa bài đăng.”

“Trong nhóm gia đình nhà họ Chu, nói rõ đồ đó là của tôi, chị biết nhưng vẫn nhận.”

Hà Gia Ninh lập tức ngẩng đầu.

“Không thể!”

Tôi đứng dậy.

“Vậy khỏi nói.”

Chị ta vội gọi tôi.

“Chi Ninh!”

Tôi quay đầu.

Chị ta đỏ mắt, lần này không còn vẻ giả vờ đáng thương nữa, chỉ còn tức giận và nhục nhã.

“Em nhất định phải ép chị mất mặt sao?”

Tôi nhìn chị ta.

“Lúc chị khoe tình thương của mẹ chồng bằng đồ của mẹ tôi, chị có nghĩ tôi mất mặt không?”

“Lúc chị để người khác khen chị số hưởng, chị có nghĩ mẹ tôi nhìn thấy sẽ đau lòng không?”

“Lúc chị đeo vòng của con tôi cho con chị, chị có nghĩ An An bị đối xử bất công không?”

Hà Gia Ninh không trả lời.

Tôi cũng không cần chị ta trả lời.

“Muốn giữ mặt mũi thì ngay từ đầu đừng làm chuyện mất mặt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...