Tuỳ Ý/Chương 8C. 8
20px

Tôi ôm chặt tập tài liệu, cười đáp:

“Không!”

Sự khổ cực nơi này rất thật.

Nước nóng phải chia giờ.

Tín hiệu lúc có lúc không.

Đêm xuống lạnh đến mức xương cũng đau.

Nhưng mỗi sáng tỉnh dậy, nhìn mặt trời đỏ rực nhô lên khỏi đường chân trời, nhìn những dãy núi trùng điệp hiện rõ trên màn sương, tôi lại cảm thấy mình đang sống.

Sống một cách đường đường chính chính.

Dự án gặp vấn đề ngay tuần đầu tiên.

Dữ liệu thu được từ khu vực khe núi phía bắc liên tục sai lệch.

Ba nhóm kỹ thuật kiểm tra cả ngày vẫn không tìm ra nguyên nhân.

Cuộc họp kéo dài đến nửa đêm.

Trưởng trạm đập bàn.

“Nếu ngày mai vẫn không giải quyết được, toàn bộ tiến độ sẽ chậm ít nhất nửa tháng!”

Không ai lên tiếng.

Tôi nhìn bản đồ mô phỏng trên màn hình, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Kiếp trước, khoảng ba năm sau, tôi từng đọc được một bài báo cáo nội bộ đã được giải mật một phần.

Trong đó có nhắc đến hiện tượng phản xạ nhiễu ở vùng khe núi Tây Bắc do khoáng chất từ tính phân bố không đều.

Lúc ấy tôi chỉ đọc cho đỡ buồn.

Không ngờ kiếp này lại thật sự gặp phải.

Tôi giơ tay.

“Tôi có một suy đoán.”

Tất cả mọi người nhìn sang.

Trưởng trạm cau mày.

“Cô là người mới của tổ ba?”

“Vâng, Thẩm Dư An.”

“Cô nói đi.”

Tôi đứng dậy, đi đến trước màn hình.

“Dữ liệu không sai ngẫu nhiên. Nó lệch theo chu kỳ. Nếu nhìn riêng từng điểm thì rất hỗn loạn, nhưng nếu đặt lên trục thời gian và độ cao, sẽ thấy nó có quy luật.”

Tôi cầm bút đánh dấu vài vùng.

“Vấn đề có thể không nằm ở thiết bị, mà nằm ở môi trường phản xạ. Khu vực này có khả năng tồn tại lớp khoáng chất từ tính khiến tín hiệu bị bẻ lệch.”

Phòng họp yên tĩnh.

Một chuyên gia lớn tuổi nhíu mày.

“Có căn cứ không?”

“Có.”

Tôi mở máy tính, nhanh chóng nhập vài dòng lệnh, kéo ra bản so sánh.

“Đây là mô hình tôi vừa chạy thử. Nếu thêm hệ số nhiễu từ tính, sai lệch sẽ được kéo về trong phạm vi cho phép.”

Tống Nghiên nhìn màn hình, ánh mắt sáng lên.

“Đúng thật.”

Giáo sư Giang ngồi ở cuối bàn, chậm rãi cười.

“Cho cô ấy một nhóm nhỏ. Kiểm tra ngay trong đêm.”

Đêm ấy, tôi và Lâm Việt cùng ba người nữa thức trắng.

Sáu giờ sáng, mô hình hiệu chỉnh hoàn thành.

Tám giờ, thử nghiệm lần hai thành công.

Mười giờ, trưởng trạm đích thân bắt tay tôi.

“Đồng chí Thẩm, cô lập công lớn rồi.”

Tôi nhìn màn hình hiện chữ “thông qua”, trong lòng bình tĩnh đến lạ.

Hóa ra cảm giác được công nhận là như vậy.

Không cần chờ ai thương hại.

Không cần dựa vào danh phận của ai.

Chỉ cần chính mình đứng đủ vững, thế giới tự nhiên sẽ nhìn thấy mình.

Tin tức dự án thuận lợi nhanh chóng truyền về viện.

Giáo sư Giang vui đến mức gọi điện mắng tôi một trận.

“Có phát hiện lớn như vậy sao không báo thầy trước? Gan em lớn quá rồi đấy!”

Tôi cười.

“Thầy, lúc đó báo cáo trước thì không kịp.”

“Lần sau còn dám thức trắng đêm như vậy, thầy mắng em tiếp.”

“Vâng.”

Cúp máy, Tống Nghiên ném cho tôi một hộp sữa nóng.

“Uống đi, công thần.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn chị.”

Tống Nghiên nhìn tôi một lúc.

“Dư An, em biết không? Phụ nữ làm nghiên cứu vốn đã khó. Nếu tự mình còn không tiếc mình, người khác càng không tiếc.”

Tôi siết hộp sữa trong tay.

“Em biết rồi.”

Kiếp trước không ai dạy tôi câu này.

May mà kiếp này vẫn chưa muộn.

Nửa tháng sau, tên tôi xuất hiện trong báo cáo tổng hợp gửi lên cấp trên.

Cùng lúc đó, Hoắc Chinh ở đơn vị cũng nhận được tin.

Người gửi là Chính ủy Lưu.

Trong văn phòng, Chính ủy Lưu đặt bản báo cáo xuống trước mặt anh.

“Xem đi.”

Hoắc Chinh cầm lên.

Dòng chữ đầu tiên đã khiến anh khựng lại.

“Đồng chí Thẩm Dư An thuộc Viện nghiên cứu số 17 có đóng góp quan trọng trong công tác hiệu chỉnh mô hình…”

Thẩm Dư An.

Cái tên này quen thuộc đến mức khắc vào xương.

Nhưng cũng xa lạ đến mức khiến anh hoảng hốt.

Trong ấn tượng của Hoắc Chinh, Dư An là người phụ nữ luôn chờ anh dưới ánh đèn vàng.

Cô nấu canh, may áo, cười hỏi anh hôm nay có mệt không.

Anh biết cô từng học rất giỏi.

Cũng biết cô từng có cơ hội vào viện nghiên cứu.

Nhưng sau khi kết hôn, cô ở nhà quá lâu.

Lâu đến mức anh gần như quên mất.

Thẩm Dư An không sinh ra để chờ anh.

Chính ủy Lưu nhìn vẻ mặt anh, thở dài.

“Hoắc Chinh, cô ấy đang đi con đường của mình.”

Hoắc Chinh nắm chặt báo cáo.

“Con đường đó vốn cũng có tôi.”

“Không.”

Chính ủy Lưu lắc đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...