Tây Bắc vào thu rất đẹp.
Mây cao, gió sạch, lòng người cũng rộng ra.
“Trần Cần.”
“Vâng.”
“Tôi nhận lời xin lỗi của cậu.”
Cậu mừng rỡ.
“Chị tha thứ cho tôi sao?”
“Không.”
Tôi nhẹ nhàng nói.
“Nhận lời xin lỗi không có nghĩa là tha thứ. Chỉ là nói cho cậu biết, tôi nghe thấy rồi. Sau này cậu sống thế nào là chuyện của cậu, không liên quan đến tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cậu thấp giọng nói:
“Vâng. Chúc chị sau này mọi chuyện thuận lợi.”
“Cảm ơn.”
Tôi cúp máy.
Không oán hận.
Không mềm lòng.
Chỉ là lật qua một trang cũ.
Còn Hoắc Chinh, anh bị ghi kiểm điểm và tạm dừng một số nhiệm vụ quan trọng do quản lý quan hệ cá nhân không rõ ràng, gây ảnh hưởng đến kỷ luật nội bộ.
Đối với một người xem sự nghiệp như mạng sống, đây gần như là đòn rất nặng.
Chính ủy Lưu gọi điện báo cho tôi biết.
Ông không cầu xin.
Chỉ nói:
“Dư An, cậu ấy xin nghỉ phép dài hạn. Hình như định đến Tây Bắc tìm cô.”
Tôi cau mày.
“Chính ủy Lưu, tôi không muốn gặp anh ấy.”
“Tôi biết.”
Ông thở dài.
“Tôi sẽ khuyên. Nhưng cô cũng biết tính cậu ấy.”
Tôi im lặng một chút.
“Vậy tôi sẽ tự giải quyết.”
Hôm đó, tôi gửi một lá đơn lên cơ quan pháp lý địa phương, yêu cầu xác nhận tình trạng ly h/ôn đã hoàn tất và đề nghị không để người không liên quan quấy rầy công việc tại khu dự án.
Đồng thời, tôi gửi cho Hoắc Chinh một email.
Nội dung rất ngắn.
“Đồng chí Hoắc Chinh, giữa chúng ta đã không còn quan hệ hôn nhân. Mọi hành vi tiếp tục quấy rầy sẽ được xử lý theo quy định. Mong anh giữ thể diện cho chính mình.”
Ba tiếng sau, anh trả lời.
“Dư An, anh chỉ muốn gặp em một lần cuối.”
Tôi nhìn màn hình.
Một lần cuối.
Kiếp trước, tôi đã chờ một lần cuối của anh suốt ba mươi năm.
Chờ anh về ăn bữa cơm cuối.
Chờ anh nhìn tôi một lần cuối.
Chờ anh cho tôi một đáp án cuối.
Không có.
Bây giờ tôi không cần nữa.
Tôi trả lời:
“Không cần thiết.”
Sau đó tôi xóa email.
Nhưng Hoắc Chinh vẫn đến.
Đêm hôm đó, trời Tây Bắc đổ tuyết đầu mùa.
Tuyết rơi không dày, nhưng gió rất lạnh.
Tôi vừa kết thúc cuộc họp, đi ngang qua cổng trạm thì nhìn thấy anh đứng dưới cột đèn.
Vai áo phủ một lớp tuyết mỏng.
Dáng người cao lớn, cô độc đến mức gần như bị bóng đêm nuốt mất.
Nếu là kiếp trước, tôi nhất định sẽ đau lòng.
Tôi sẽ chạy tới phủi tuyết cho anh.
Sẽ trách anh sao không vào trong.
Sẽ nấu cho anh một bát mì nóng.
Nhưng lúc này, tôi chỉ dừng chân.
Tống Nghiên đứng cạnh tôi, cau mày.
“Cần chị gọi bảo vệ không?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần. Em nói vài câu.”
Tôi bước ra.
Hoắc Chinh ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong mắt anh có rất nhiều cảm xúc tôi từng khát cầu.
Hối hận.
Đau đớn.
Lưu luyến.
Cầu xin.
Đáng tiếc, tất cả đều đến quá muộn.
“Dư An.”
Giọng anh khàn đến gần như không nghe rõ.
“Anh đã nhớ ra rất nhiều chuyện.”
Tôi nhíu mày.
“Nhớ ra?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe.
“Anh mơ thấy… em chờ anh rất lâu. Mơ thấy em già đi, một mình ở trong căn nhà cũ. Mơ thấy anh trở về thì em đã không còn nữa.”
Tim tôi khẽ siết lại.
Hóa ra không chỉ mình tôi bị kiếp trước đuổi theo.
Nhưng rất nhanh, tôi bình tĩnh lại.
“Chỉ là mơ thôi.”
Hoắc Chinh lắc đầu.
“Không phải. Nó quá thật. Thật đến mức anh tỉnh dậy vẫn không thở nổi.”
Anh bước lên một bước.
“Dư An, nếu đó là tương lai vốn có, vậy anh thật sự là kẻ khốn nạn.”
Tôi nhìn anh, không nói.
Anh cười khổ.
“Anh từng nghĩ chỉ cần nhiệm vụ kết thúc, anh sẽ bù đắp cho em. Nhưng mỗi lần nhiệm vụ kết thúc, lại có nhiệm vụ mới. Mỗi lần anh muốn quay về, Lệnh Nghi lại xảy ra chuyện. Dần dần, anh quen với việc em luôn ở đó.”
Anh nghẹn lại.
“Anh sai rồi.”
Tuyết rơi xuống giữa chúng tôi.
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Hoắc Chinh, anh thật sự hối hận vì đã làm tổn thương tôi, hay hối hận vì người luôn chờ anh không còn chờ nữa?”
Anh sững sờ.
Tôi nói tiếp:
“Nếu tôi vẫn ở căn nhà đó, vẫn nấu cơm cho anh, vẫn tin lời anh nói tạm thời, anh có hối hận nhanh như vậy không?”
Mặt anh trắng như tuyết.
Câu trả lời không cần nói.
Sẽ không.
Con người ta thường không đau vì làm mất một người.
Mà đau vì phát hiện người ấy thật sự không cần mình nữa.
“Dư An…”
“Hoắc Chinh.”
Tôi ngắt lời anh.
“Ba mươi năm trong giấc mơ của anh, với tôi là một đời thật sự.”
Đồng tử anh run lên dữ dội.
Chaporia
Bình Luận (0)