20px

Cố Hàn Châu đột nhiên bật cười, nhưng tiếng cười ấy khàn đến khó nghe.

Anh từng cho rằng Diệp Nam Sênh rời khỏi nhà họ Cố thì chẳng có gì.

Anh từng nghĩ cô chỉ là một bác sĩ giỏi, nhưng không hiểu tài chính, không hiểu thương trường, càng không có chỗ dựa đủ lớn để chống lại Cố thị.

Hóa ra không phải cô không có.

Là cô chưa từng muốn dùng.

Cô yêu anh, nên tự nguyện thu lại toàn bộ gai nhọn trên người mình, trở thành bà Cố ngoan ngoãn đứng sau anh. Còn anh lại xem sự nhún nhường ấy là điều đương nhiên, xem sự dịu dàng của cô là yếu đuối.

Điện thoại trên bàn đổ chuông.

Là mẹ anh, bà Cố.

Cố Hàn Châu vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói tức giận.

“Hàn Châu, chuyện trên mạng là sao? Diệp Nam Sênh bị điên rồi à? Nó dám tung chuyện nhà ra ngoài?”

Cố Hàn Châu nhíu mày.

“Trên mạng?”

Trợ lý Lâm lập tức mở máy tính bảng, đưa đến trước mặt anh.

Trên bảng tin tài chính và giải trí, một bài đăng đang được chia sẻ với tốc độ chóng mặt.

Tiêu đề rất ngắn.

“Nữ bác sĩ thiên tài bảy năm làm dâu hào môn: từ phu nhân Cố thị đến nạn nhân của chiếc tủ tối.”

Trong bài không nêu thẳng tên nhà họ Cố, nhưng từng chi tiết đều quá rõ ràng. Nữ bác sĩ ngoại khoa, chồng là tổng giám đốc tập đoàn lớn, chị dâu góa chồng, đứa con trai bị thao túng, căn tủ tối bị dùng như hình phạt. Người viết bài không thêm thắt cảm xúc, chỉ liệt kê thời gian, giấy khám thương, ghi âm đối thoại và trích dẫn luật.

Bình luận bên dưới đã nổ tung.

“Trời ơi, đây là chuyện thật sao? Thế này là hạn chế tự do cá nhân rồi còn gì?”

“Làm bác sĩ cứu người bên ngoài, về nhà bị đối xử như phạm nhân. Đọc mà tức run.”

“Người chồng bênh chị dâu hơn vợ? Chị dâu này có vấn đề quá rõ rồi.”

“Con trai bị dạy gọi mẹ ruột là ‘cô’? Nhà này kinh khủng thật sự.”

“Khoan, nữ bác sĩ này có phải Diệp Nam Sênh của Nhân Hòa không? Tôi từng được cô ấy mổ, cô ấy dịu dàng lắm.”

“Cố thị đúng không? Tôi nhớ tổng giám đốc Cố thị cũng có chị dâu góa chồng.”

Cố Hàn Châu nhìn từng dòng bình luận, đầu ngón tay lạnh buốt.

Bà Cố vẫn đang mắng trong điện thoại.

“Con lập tức bảo nó gỡ bài xuống! Nhà họ Cố nuôi nó bao nhiêu năm, nó lại dám quay đầu cắn chúng ta. Hạng đàn bà không biết điều này, ly hôn thì ly hôn, nhưng tuyệt đối không được để nó lấy một đồng nào của nhà họ Cố!”

Cố Hàn Châu nhắm mắt.

“Mẹ.”

“Sao?”

“Nam Sênh chưa từng lấy tiền nhà họ Cố.”

Bà Cố nghẹn lại.

Cố Hàn Châu nói tiếp: “Bảy năm qua, tiền sinh hoạt trong nhà do cô ấy tự trả hơn một nửa. Viện phí của ba lần mẹ nhập viện là cô ấy liên hệ chuyên gia. Thuốc phục hồi sau ph//ẫu th//uật của mẹ là nhóm nghiên cứu của cô ấy đưa về. Tử Mặc từ nhỏ đến lớn, toàn bộ hồ sơ bệnh án, bảo hiểm, trường học, dinh dưỡng, đều do cô ấy quản.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bà Cố lập tức cao giọng.

“Đó chẳng phải việc nó nên làm sao? Nó là con dâu nhà họ Cố!”

Cố Hàn Châu đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

Đúng vậy.

Trước đây anh cũng nghĩ như thế.

Tất cả những gì Diệp Nam Sênh làm đều là nên làm.

Cô yêu anh là nên làm.

Cô chăm sóc nhà họ Cố là nên làm.

Cô nhẫn nhịn Thẩm Mộc Ngưng là nên làm.

Cô bị tổn thương cũng nên im lặng, bởi vì cô là vợ anh, là mẹ của con anh, là người phải hiểu chuyện nhất trong nhà này.

Nhưng dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà tất cả bọn họ đều được quyền hưởng thụ lòng tốt của cô, rồi quay đầu trách cô chưa đủ tốt?

Cố Hàn Châu cúp điện thoại.

Trợ lý Lâm thấp giọng hỏi: “Cố tổng, bây giờ xử lý thế nào?”

Cố Hàn Châu nhìn tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn.

Ở phần yêu cầu quyền nuôi con, Diệp Nam Sênh chỉ viết một câu.

Tôn trọng lựa chọn hiện tại của Cố Tử Mặc, nhưng yêu cầu quyền thăm nom độc lập và cấm bất kỳ bên nào bôi nhọ hình ảnh người còn lại trước mặt trẻ nhỏ.

Cô không tranh.

Cô thật sự không tranh nữa.

Cố Hàn Châu bỗng thấy trái tim mình trống rỗng.

Anh cầm điện thoại, gọi cho Diệp Nam Sênh.

Cuộc gọi đầu tiên bị cúp.

Cuộc gọi thứ hai cũng bị cúp.

Đến cuộc gọi thứ ba, điện thoại chuyển thẳng sang hộp thư thoại.

Cô chặn anh rồi.

CHƯƠNG 5

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...