06
Thời hạn hợp đồng còn lại hai mươi ngày.
Đó là kết quả tôi tính ra lúc nửa đêm.
Khu an toàn đã được kết nối liên lạc.
Hai mươi ngày nữa, chúng tôi sẽ đến khu an toàn phía Đông.
Đến lúc đó, hợp đồng sẽ tự động chấm dứt.
Tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Bên cạnh là Lục Chấp.
Mấy ngày nay tôi không ngủ giường gấp nữa.
Lý do rất mất mặt.
Đêm đó tôi ngủ trên giường gấp đến đau lưng, lúc trở mình còn trực tiếp làm sập chân giường.
Lục Chấp mặt đen như đáy nồi kéo tôi ra khỏi đống chăn ga.
“Đây là cái em gọi là làm đúng hợp đồng à?”
Tôi xám xịt mặt mày, không dám nói gì.
Sau đó anh cất luôn chiếc giường gấp đi.
“Sau này không được ngủ nữa.”
Tôi nói:
“Trong hợp đồng…”
Anh lạnh lùng ngắt lời:
“Trong hợp đồng cũng không ghi em được phép nửa đêm phá giường.”
Tôi câm nín.
Thế là lại ngủ bên cạnh anh.
Chỉ là lần này tôi rất quy củ.
Không còn chui vào lòng anh nữa.
Không còn nửa đêm than lạnh.
Không còn gác chân lên người anh.
Tôi nằm sát mép giường, giống như một khúc gỗ cố gắng không chạm vào anh.
Lục Chấp nhịn được ba đêm.
Đến đêm thứ tư, cuối cùng anh cũng đưa tay kéo tôi trở lại.
Tôi giật mình tỉnh giấc:
“Sao vậy?”
Anh nhắm mắt, giọng lạnh nhạt:
“Em mà dịch thêm nữa là rơi xuống đất.”
Tôi nhỏ giọng:
“Em có rơi đâu.”
“Sắp rồi.”
Cánh tay anh vòng qua eo tôi.
Cả người tôi lập tức cứng đờ.
Bình luận lướt qua.
【Nam chính chịu hết nổi rồi.】
【Vợ hợp đồng ngủ như bạn cùng phòng, ai mà chịu nổi.】
【Anh ấy thật sự chỉ sợ cô ấy ngã xuống thôi à? Tôi không tin.】
Tôi cũng không dám tin.
Cho nên không dám nhúc nhích.
Lục Chấp mở mắt:
“Em cứng người làm gì?”
“Không có.”
“Đến cả hô hấp cũng nhẹ đi rồi.”
“Em sợ làm phiền anh.”
Anh im lặng vài giây.
“Trước đây sao không sợ?”
Tôi không trả lời được.
Trước đây tôi ỷ vào việc mình nhập vai quá sâu, chuyện gì cũng dám làm.
Bây giờ không dám nữa.
Lục Chấp nhìn tôi, đột nhiên hỏi:
“Có phải em đang đếm ngày không?”
Tim tôi chợt thắt lại.
“Ngày gì?”
“Hợp đồng kết thúc.”
Tôi không nói gì.
Ánh mắt anh từ từ lạnh xuống.
“Em muốn đi?”
Ba chữ ấy vừa rơi xuống, lồng ngực tôi như bị thứ gì đó đè nặng.
Đương nhiên tôi muốn sống đến khu an toàn.
Đó là mục đích của hợp đồng.
Nhưng tôi không muốn rời xa anh.
Thế nhưng trong hợp đồng không cho tôi quyền được không muốn.
Tôi khẽ nói:
“Đến lúc đó cứ làm theo thỏa thuận.”
Cánh tay Lục Chấp siết lại.
“Theo thỏa thuận gì?”
Tôi bị anh siết đến hơi đau nhưng không giãy ra.
“Hợp đồng kết thúc, chúng ta sẽ không cần diễn nữa.”
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Lục Chấp nhìn tôi rất lâu.
“Em nghĩ tôi đang diễn?”
Hốc mắt tôi cay xè.
“Chẳng phải ngay từ đầu đã vậy sao?”
Anh giống như bị câu nói ấy chặn họng.
Rõ ràng hợp đồng là do anh đưa ra.
Rõ ràng vở kịch này là do anh bắt đầu.
Nhưng giờ đây anh lại không chấp nhận việc tôi nói tất cả đều là giả.
Lục Chấp buông tôi ra, ngồi dậy.
Anh bật chiếc đèn đầu giường.
Ánh sáng vàng ấm áp đổ xuống, sắc mặt anh khó coi vô cùng.
“Tô Dạng.”
Tôi cũng ngồi dậy.
Anh hỏi:
“Khoảng thời gian này, em luôn nghĩ về chuyện đó sao?”
Tôi cúi đầu:
“Hợp đồng sắp hết hạn rồi, em nên chuẩn bị trước.”
“Chuẩn bị cái gì?”
“Chuẩn bị không làm phiền anh nữa.”
Anh bật cười lạnh.
“Lại nữa rồi.”
Sống mũi tôi cay cay:
“Đây không phải lại nữa, mà là sự thật.”
“Em không thể mãi để anh gắp thức ăn cho mình, để anh nắm tay khi ra ngoài, ngủ còn chiếm giường của anh.”
“Hứa Chiếu đã đến rồi, khu sắp xếp cũng ổn định rồi, chẳng còn ai cần anh tiếp tục đóng vai một chỉ huy đã có gia đình nữa.”
Lục Chấp nhìn chằm chằm tôi:
“Chuyện đó thì liên quan gì đến Hứa Chiếu?”
Tôi không lên tiếng.
Anh bỗng hiểu ra.
“Là những dòng bình luận nói?”
Tôi cứng người.
Anh hạ giọng hỏi:
“Những thứ em nhìn thấy đó, lại nói Hứa Chiếu sẽ thay thế em?”
Tim tôi đập loạn xạ.
Tôi không ngờ anh lại hỏi thẳng như vậy.
Lục Chấp nhìn tôi.
“Nói đi.”
Cuối cùng tôi mới lí nhí:
“Chúng nói cô ấy là nữ chính.”
“Nữ chính là gì?”
“Là… người cuối cùng sẽ ở bên anh.”
Lục Chấp im lặng.
Hốc mắt tôi càng lúc càng nóng.
“Chúng nói em chỉ là vợ hợp đồng, vai diễn đã đến hồi kết.”
“Nói anh nắm tay em là vì sợ em chạy lung tung.”
“Nói anh gắp thức ăn, ngủ cùng em, bảo vệ em, tất cả đều là diễn cho người khác xem.”
Càng nói tôi càng cảm thấy mình thật mất mặt.
“Em biết không nên tin, nhưng hợp đồng là thật.”
“Em cũng thật sự là giả.”
Vừa dứt câu cuối cùng, sắc mặt Lục Chấp hoàn toàn thay đổi.
Anh cúi người áp sát tôi.
“Ai nói em là giả?”
Tôi ngẩn ra.
Đôi mắt anh rất sâu, bên trong là những cảm xúc tôi không thể hiểu nổi.
“Hợp đồng là giả, hay giấy đăng ký kết hôn là giả?”
Môi tôi khẽ động:
“Chẳng phải đăng ký chỉ để tiện quản lý quyền hạn thôi sao?”
“Là tôi nói với em à?”
“Phó quan nói.”
Lục Chấp nhắm mắt lại.
Trông như đang tức đến mức muốn lôi phó quan ra chạy phạt.
Tôi nhỏ giọng bổ sung:
“Trong hợp đồng cũng có ghi.”
Anh nhìn tôi.
Một lúc lâu sau đột nhiên đứng dậy đi tìm gì đó trong ngăn kéo.
Tôi không hiểu chuyện gì.
Anh lấy ra một tập tài liệu khác rồi ném xuống trước mặt tôi.
“Xem đi.”
Tôi mở ra.
Trang đầu là hợp đồng.
Nhưng trang thứ hai không phải phiên bản tôi từng thấy.
Trên đó có rất nhiều điều khoản bị gạch đỏ.
Nào là “Hai bên không được can thiệp vào tình cảm cá nhân của đối phương”.
Nào là “Hợp đồng tự động chấm dứt khi hết hạn”.
Tất cả đều bị gạch bỏ.
Bên cạnh là nét chữ của Lục Chấp.
“Không đồng ý.”
“Không thực hiện.”
“Xóa bỏ.”
Tôi sững sờ.
Trang cuối cùng là đơn đăng ký kết hôn chính thức.
Thời gian nộp đơn là ngày thứ hai sau khi ký hợp đồng.
Không phải đăng ký người nhà tạm thời.
Mà là đăng ký hôn nhân.
Quan hệ vợ chồng.
Chia sẻ quyền hạn vĩnh viễn.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Đây là cái gì?”
Lục Chấp nhìn tôi.
“Bản hợp đồng em thấy là bản nháp đầu tiên do phó quan soạn.”
Tôi ngơ ngác hỏi:
“Vậy còn bản em ký?”
“Sau khi em ký xong, tôi không nộp lên.”
Tôi ngây người.
Lục Chấp khẽ nói:
“Thứ tôi nộp là đơn đăng ký kết hôn.”
Ngay cả bình luận cũng chết lặng.
【???】
【Anh trai, cái này có tính là lừa cưới không vậy?】
【Khoan đã, cô ấy diễn vợ hợp đồng, còn anh trực tiếp làm vợ thật luôn à?】
Đầu óc tôi rối tung.
“Vậy tại sao anh không nói cho em biết?”
Lục Chấp im lặng.
Tôi nhìn anh, hốc mắt lập tức đỏ lên.
“Anh chẳng bao giờ nói cả.”
Ngón tay anh khẽ cứng lại.
Tôi nắm chặt tập tài liệu, giọng run run:
“Anh không nói gì hết, đương nhiên em sẽ nghĩ mình là giả.”
Lục Chấp nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động.
“Tôi tưởng em biết.”
Bình luận lập tức nổ tung.
【Đến rồi! Câu kinh điển của nam chính: Tôi tưởng em biết.】
【Anh không nói thì cô ấy biết bằng niềm tin à!】
【Ông anh này trọng điểm sai từ chuyện tay lạnh đến tận giấy đăng ký kết hôn luôn, cười chết mất.】
Nước mắt tôi rơi xuống.
Rõ ràng Lục Chấp có chút hoảng.
Anh đưa tay muốn lau nước mắt cho tôi, tôi nghiêng đầu tránh đi.
Động tác của anh lập tức cứng lại.
Tôi vừa khóc vừa nói:
“Đừng chạm vào em, đồ lừa đảo.”
Lục Chấp khẽ đáp:
“Ừ.”
Tôi càng tủi thân hơn:
“Anh còn dám thừa nhận?”
Anh nhìn tôi, giọng khàn đi.
“Tôi sợ em không đồng ý.”
Tôi ngẩn người.
Lục Chấp ngồi xuống bên mép giường, cúi đầu nhìn đôi tay mình.
“Khi đó em vừa được cứu ra, chỉ muốn đến khu an toàn.”
“Nếu tôi nói không ký hợp đồng mà trực tiếp kết hôn với tôi, em sẽ chạy mất.”
Tôi hít hít mũi.
Hình như đúng là sẽ như vậy.
Khi đó tôi rất sợ anh.
Cảm thấy anh quá lạnh lùng, quá hung dữ, quá khó gần.
Lục Chấp nói:
“Vốn dĩ tôi định đợi đến khi tới khu an toàn rồi mới hỏi em có muốn ở lại hay không.”
“Nhưng em diễn quá giống thật.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Anh khẽ nói:
“Ăn cơm bắt tôi gắp thức ăn.”
“Ra ngoài bắt tôi nắm tay.”
“Ngủ thì chui vào lòng tôi.”
“Tô Dạng, tôi đã tưởng em cũng bằng lòng.”
Lòng tôi vừa chua xót vừa căng đầy.
“Vậy tại sao anh cứ nhắc đến hợp đồng?”
Lục Chấp im lặng hai giây:
“Là em nhắc trước.”
Tôi: “…”
Bình luận: 【Hai tên ngốc.】
【Cô ấy tưởng anh đang diễn, anh lại tưởng cô ấy đang mượn hợp đồng để làm nũng.】
【Phó quan: Mới tỉnh dậy đã thấy bản hợp đồng nháp của mình hại khổ một đôi tình nhân.】
Tôi vừa khóc vừa cảm thấy buồn cười.
Lục Chấp thấy vẻ mặt tôi thay đổi, cẩn thận đưa tay tới.
Lần này tôi không tránh.
Ngón tay cái của anh nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Động tác rất dịu dàng.
“Đừng khóc nữa.”
Tôi nghẹn ngào:
“Sau này anh không được giấu em nữa.”
“Ừ.”
“Giấy tờ phải cho em xem.”
“Ừ.”
“Lời phó quan nói không được tính là lời anh nói.”
“Ừ.”
Tôi nhìn anh:
“Còn Hứa Chiếu thì sao?”
Lục Chấp nhíu mày:
“Cô ấy thì sao?”
Tôi hít hít mũi:
“Bình luận nói cô ấy là nữ chính.”
Giọng Lục Chấp rất bình thản:
“Cô ấy biết chuyện đó không?”
Tôi ngẩn người.
“Chắc là không biết.”
“Vậy không cần để ý.”
Tôi suýt nữa bị anh chọc cười.
“Anh giải quyết vấn đề kiểu đó luôn à?”
Anh nhìn tôi:
“Không thì ngày mai tôi đi hỏi cô ấy?”
Tôi vội vàng giữ lấy tay anh:
“Không được hỏi!”
Anh nắm lấy tay tôi.
Lần này không phải cổ tay.
Mà là lòng bàn tay đan chặt vào lòng bàn tay.
“Vậy em tin tôi.”
Tôi nhìn anh.
Rất lâu sau mới khẽ nói:
“Em sẽ cố.”
Bàn tay Lục Chấp siết lại.
“Chưa đủ.”
“Vậy anh muốn thế nào?”
Anh cúi đầu nhìn tôi.
“Sau này ra ngoài, tiếp tục nắm tay.”
Chaporia
Bình Luận (0)