05
Sau ngày hôm đó, tôi lại tiến hành tổng kết lần thứ hai.
Kết hợp với những biểu hiện trước đó, dường như chỉ khi sự việc đang xảy ra, tôi mới không thể khống chế lời nói và hành động của mình.
Nhưng sau khi đưa ra yêu cầu với Thẩm Ký Châu, hoàn thành nút thắt cốt truyện đó, việc cứu vãn như thế nào lại là do tôi tự quyết định.
Đám bình luận nhìn tôi viết viết vẽ vẽ trên giấy, dần chia thành hai phe.
【Lần này tôi nói thật đấy, cảm giác cô ta khác trước rồi, chẳng lẽ thật sự trở nên tốt hơn sao?】
【Thế cũng được thôi, chỉ cần nam chính chịu tha thứ cho cô ta, tôi thấy gương vỡ lại lành cũng không phải không thể.】
【Nghĩ gì vậy, tất cả những gì nam chính làm bây giờ chỉ là để cô ta buông lỏng cảnh giác, sau đó lúc cô ta không đề phòng nhất sẽ trả thù thật mạnh.】
Tôi nhìn Thẩm Ký Châu đang cùng nấu ăn với tôi trong bếp:
“Ừm…”
Không thể nói lý với đám bình luận mắc chứng hoang tưởng bị hại này được.
Tôi không nhìn bình luận nữa, tiếp tục tổng kết.
Bất kể tương lai Thẩm Ký Châu có trả thù tôi hay không, tôi đều phải cố gắng thay đổi hướng đi của cốt truyện.
Tôi không muốn anh lại phải trải qua cảm giác bị phản bội thêm một lần nữa.
Còn chuyện trả thù.
Chuyện sau này thì để sau này tính.
Đợi cốt truyện kết thúc, tôi vẫn còn rất nhiều thời gian để thành thật với Thẩm Ký Châu.
…
Không lâu sau khi những nhân tài được đào về kia vào làm việc.
Hoắc Chí hẹn gặp tôi.
Tôi không muốn Thẩm Ký Châu suy nghĩ nhiều nên dứt khoát từ chối.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tay tôi lại không chịu khống chế mà trả lời Hoắc Chí:
【Được, em sẽ tới gặp anh.
】
Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn gửi thành công.
Tôi nghiến răng thật mạnh.
Shift!
Cuộc gặp này đúng là không thể không đi.
Nếu tôi không đi, biết đâu nửa đêm đang ngủ bên cạnh Thẩm Ký Châu, tôi lại giống như mộng du mà chạy ra ngoài gặp Hoắc Chí.
Đến lúc đó càng không giải thích nổi.
Nghĩ đến đây, tôi ghé tới hôn lên má Thẩm Ký Châu, người đang chăm chú cắt dưa hấu thành hình thỏ con cho tôi.
“Ông xã, Hoắc Chí hẹn em gặp mặt.”
Động tác của Thẩm Ký Châu khựng lại, không lên tiếng.
Tôi sợ anh nghĩ nhiều, vội giải thích:
“Chắc anh ta chỉ muốn hỏi vì sao em không phối hợp nhét đám phế vật vào công ty anh thôi. Em đi mắng anh ta một trận rồi về ngay. Nếu anh không yên tâm thì có thể đi cùng em.”
Thẩm Ký Châu bị tôi chọc cười, khóe môi khẽ cong lên.
Nhưng ngay sau đó như nghĩ đến điều gì, anh lại ép khóe môi trở về vẻ bình thản.
“Muốn đi thì đi.”
Hào phóng vậy sao?
Tôi nghi ngờ nhìn anh, nhưng không dám mời lần thứ hai.
Ai biết trong cái cốt truyện quỷ quái đó còn có gì nữa.
Lỡ như sau khi gặp Hoắc Chí, tôi lại không khống chế được bản thân.
Chẳng phải đang thúc giục Thẩm Ký Châu tính sổ với tôi sao?
Vì thế sau khi nghe câu đó, tôi không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy đi thay quần áo.
Chuẩn bị xong xuống lầu.
Thẩm Ký Châu vẫn ngồi trước ghế sofa cắt trái cây.
Mấy con thỏ nhỏ nguyên vẹn ban đầu đã bị anh chọc nát bét.
Tôi giật mình, lại ghé tới hôn anh một cái.
“Em đảm bảo sẽ về rất nhanh, sẽ không nói nhiều với anh ta đâu. Yêu anh.”
Nói xong, tôi không cho Thẩm Ký Châu cơ hội phản ứng, nhanh chóng rời đi.
Chaporia
Bình Luận (0)