07
Tôi ủ rũ trở về nhà, phát hiện Thẩm Ký Châu vẫn ngồi trên sofa, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái rồi thản nhiên nói:
“Về rồi à.”
Tôi nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn, lập tức ngẩng đầu tìm kiếm những dòng bình luận.
Quả nhiên, bình luận lại xuất hiện.
【Người phụ nữ xấu xa còn tưởng nam chính không biết gì đấy. Thật ra vừa rồi nam chính ở ngay phòng riêng bên cạnh bọn họ.】
【Anh ấy vẫn luôn chờ Ôn Tri Kiều từ chối Hoắc Chí, nhưng mãi không đợi được. Bây giờ trái tim sắp tan nát rồi.】
【Tôi cảm thấy chuyện hồ sơ đấu thầu chính là cơ hội cuối cùng anh ấy dành cho Ôn Tri Kiều. Nếu cô ta vẫn không thay đổi thì anh ấy thật sự sẽ không nương tay nữa.】
Tôi giật bắn người.
Vừa rồi Thẩm Ký Châu theo dõi tôi?
Vậy những lời tôi nói để ổn định Hoắc Chí chẳng phải đều bị anh nghe hết rồi sao?
Bảo sao bầu không khí trong nhà lại quỷ dị như vậy.
Tôi muốn giải thích.
Nhưng lại hoàn toàn không biết phải mở miệng thế nào.
Tại sao tôi phải ổn định Hoắc Chí?
Hoắc Chí đang dùng thứ gì để uy hiếp tôi?
Ngay cả chính tôi cũng không hiểu.
Mà đám bình luận cũng không cho tôi câu trả lời.
Tôi chỉ có thể giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, tựa lên vai Thẩm Ký Châu, suy nghĩ xem phải vượt qua cửa ải này như thế nào.
Nếu có thể, tôi vẫn không muốn đi đến bước đâm Thẩm Ký Châu một nhát ngay tại buổi đấu thầu.
Vì vậy tôi bắt đầu tránh mặt anh.
Chỉ cần không gặp anh, tôi sẽ không có cơ hội lấy chuyện ly hôn ra uy hiếp, bắt anh đi trộm hồ sơ đấu thầu.
Kế hoạch ban đầu rất thuận lợi.
Cho đến một ngày nọ, Thẩm Ký Châu nói phòng tắm trong phòng ngủ chính không có nước nóng, chạy sang phòng tôi tắm.
Tôi nghĩ dù sao căn nhà cũng là của anh.
Chỉ mượn phòng tắm một lát thôi, chẳng có gì không được.
Hơn nữa anh tắm cũng chỉ một lúc.
Đợi anh tắm xong, tôi sẽ đuổi anh về phòng.
Như vậy vẫn sẽ không có cơ hội nói ra chuyện hồ sơ đấu thầu.
Tôi tính toán rất hay.
Nhưng lại không ngờ Thẩm Ký Châu sẽ để trần nửa người trên bước ra khỏi phòng tắm.
Nhìn thấy đôi mắt tôi đột nhiên mở to, anh thản nhiên nói:
“Áo choàng tắm rơi xuống đất bị ướt rồi.”
Tôi đáp một tiếng:
“Ồ.”
Rồi cố gắng dời ánh mắt khỏi cơ ngực của anh.
“Ồ, vậy anh mau về phòng đi, đừng để cảm lạnh.”
Thẩm Ký Châu nhìn tôi vài giây.
Anh không về phòng.
Mà đi tới nằm xuống bên cạnh tôi.
“Dì giúp việc vẫn chưa tan làm, anh không thể đi ra ngoài như vậy.”
Tôi: “?”
Anh bị làm sao vậy?
Rõ ràng mấy ngày nay còn chẳng thèm để ý đến tôi mà.
Tôi sợ mình lại mất kiểm soát nên tốt bụng đề nghị:
“Vậy anh quấn chăn rồi về phòng đi.”
Thẩm Ký Châu từ chối:
“Không được, anh còn cần thể diện.”
Tôi lại nói:
“Hay để em đi lấy quần áo cho anh?”
Thẩm Ký Châu vẫn từ chối.
Anh cứ thản nhiên nằm đó, thách thức lương tâm và giới hạn của tôi.
Tôi là một người phụ nữ xấu xa.
Làm gì có giới hạn nào chứ.
Hơn nữa gần đây tôi vẫn chưa bị cốt truyện khống chế.
Chắc sẽ không sao đâu.
Nghĩ vậy, tôi đưa tay sờ lên người anh.
Trong mắt Thẩm Ký Châu thoáng hiện một tia đắc ý.
Anh mặc cho tôi làm loạn.
Chaporia
Bình Luận (0)