Có lẽ là lòng dạ ta quá hẹp hòi, không chịu nổi những tháng ngày bị giày vò ấy.
Năm này qua năm khác tích tụ lại.
Cuối cùng ta là người ngã xuống trước.
Không kịp đợi các con đến đón mình.
…
Sau khi vị thần y kia được đón vào kinh thành.
Ông cẩn thận xem xét chân của tiểu thư.
Ông nói phương pháp đ.á.n.h gãy xương rồi nối lại tuy đã từng có người thành công, nhưng cũng từng có người thất bại.
Nếu nối không tốt, không những tật ở chân vẫn như cũ mà thậm chí còn có thể cả đời không đứng dậy được nữa.
Tiêu Dịch ngồi đối diện nàng.
Nhẹ giọng an ủi: “Ân Ân.”
“Nàng có thể tự mình quyết định.”
“Trong lòng ta, nàng thế nào thì vẫn là nàng thế ấy.”
“Chưa từng thay đổi.”
Tiểu thư cúi đầu im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới nói muốn suy nghĩ thêm vài ngày nữa.
Nàng bảo ta tiễn Tiêu Dịch ra ngoài.
Đi đến cổng phủ, Tiêu Dịch bỗng dừng bước.
“Bất kể Ân Ân có chữa chân hay không.”
“Tình cảm của ta dành cho nàng ấy cũng sẽ không thay đổi.”
Thực ra ta chẳng hề để tâm hắn đang nói gì.
Tâm trí đã sớm bay tới nơi khác.
Sáng nay, trong lá thư Thôi Cẩn Chu nhờ người mang tới có viết rằng.
Hắn đã trở về Thôi gia nhận thân.
Nhờ một vết bớt trên chân đã xác nhận hắn chính là vị tiểu công t.ử năm xưa bị thất lạc của nhà họ Thôi.
Phụ mẫu trong nhà đều là người hiểu lý lẽ.
Biết hắn đã có hôn ước với ta.
Không những không chê xuất thân của ta, ngược lại còn bảo hắn chuyển lời để ta cứ yên tâm chờ đợi.
Không bao lâu nữa sẽ đến cưới ta vào cửa.
Nghĩ tới những lời trong thư.
Khóe môi ta vô thức cong lên.
Hoàn toàn không nhận ra Tiêu Dịch đã quay người lại từ lúc nào.
Ánh mắt hắn dừng trên hàng mi đang cụp xuống của ta.
Lại cho rằng ta đang âm thầm đau khổ.
“Hai người tình cảm thân thiết.”
“Nhưng ngươi phải nhớ kỹ.”
“Ngươi trước sau cũng chỉ là một nha hoàn.”
“Ta không mong ngươi vì chân mình lành lặn mà nảy sinh lòng khinh thường Ân Ân.”
Ta thật sự không hiểu hắn đang nói gì.
Ta khi nào đã xem thường tiểu thư?
Nàng là chủ.
Ta là tớ.
Huống chi ở kiếp trước.
Nàng còn là người mẹ đã nuôi nấng những đứa con của ta khôn lớn.
Điều ta nợ nàng.
Kính trọng nàng.
Biết ơn nàng.
Nhớ tới nàng.
Chưa từng ít hơn bất kỳ ai.
“Thế t.ử.”
“Đối với tiểu thư, nô tỳ chỉ có lòng cảm kích.”
Tiêu Dịch nhìn ta hồi lâu, hắn vẫn không tin.
“Giả nhân giả nghĩa!”
Ta chẳng buồn tiếp tục nói chuyện với hắn.
Chỉ hơi nghiêng người hành lễ.
“Thế t.ử.”
“Nô tỳ xin phép vào trước.”
“Người cứ tự nhiên.”
Nói xong.
Ta xoay người đi thẳng vào trong.
…
Trở lại viện của tiểu thư, nàng vẫn ngồi bên cửa sổ.
Ngẩn người nhìn cây quế ngoài sân.
Chắc hẳn trong lòng vẫn đang cân nhắc chuyện đ.á.n.h gãy xương rồi nối lại.
Chỉ nghe thôi đã thấy đau đớn vô cùng.
Ta không mong nàng mạo hiểm chỉ vì Tiêu Dịch.
Ta hy vọng nàng muốn chữa chân là vì chính bản thân mình.
Những lời cay nghiệt của Ngô Phương Dư trong buổi cung yến hôm ấy.
Bề ngoài nàng chẳng để lộ điều gì, nhưng trong lòng vẫn luôn để tâm.
Thế nhưng nếu chỉ vì muốn người khác không còn bàn tán mà phải chịu đựng nỗi đau như vậy thì thật không đáng chút nào.
Kiếp trước.
Tiêu Dịch chưa từng hỏi tiểu thư rốt cuộc có phải nàng đã cứu hắn hay không.
Mà tiểu thư cũng luôn cho rằng Tiêu Dịch vừa gặp đã động lòng với mình.
Cho nên mới chủ động cầu thân.
Cuối cùng ta vẫn mở miệng.
“Tiểu thư.”
“Nô tỳ có chuyện muốn nói.”
Nàng ngẩng đầu lên.
Thần sắc hơi mệt mỏi.
“Chuyện gì vậy?”
“Thanh Thương, ngươi cứ nói đi.”
Ta kể lại toàn bộ chuyện năm ấy ở hậu sơn sau chùa.
Tiểu thư lặng lẽ nghe hết.
Trên mặt không có quá nhiều bất ngờ.
“Thảo nào…”
“Ta vẫn luôn không hiểu, một người như hắn vì sao lại đột nhiên bỏ qua chuyện chân ta tật nguyền rồi bất ngờ thích ta như vậy.”
“Là ta không tốt.”
“Đã nhận nhầm ân cứu mạng của ngươi.”
Ta lắc đầu.
“Tiểu thư.”
“Hắn chưa từng trực tiếp hỏi người thì người làm sao biết được?”
“Người chưa từng nói dối.”
Tiểu thư khẽ cười.
“Thanh Thương, ta muốn chữa chân là vì ta muốn sau này đi lại bình thường.”
“Muốn được chạy nhảy như bao người.”
“Nếu chân ta lành rồi.”
“Chuyện ở buổi cung yến hôm đó sẽ không xảy ra.”
“Ngươi cũng sẽ không vì bảo vệ ta mà ngã xuống nước.”
“Tiêu Dịch và ta chỉ mới đính hôn.”
“Phần tình cảm ấy của hắn vẫn chưa đủ để khiến ta mạo hiểm đến mức này.”
Ta sững người.
Vành mắt bỗng nóng lên.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, dù có đi một vòng lớn đến đâu.
Nàng vẫn là vị tiểu thư ấy, vẫn là người tiểu thư mà ta kính trọng và biết ơn nhất.
…
Ngày vị thần y đến phủ lẫn nữa.
Trên dưới Thẩm phủ đều bao trùm một bầu không khí căng thẳng.
Phu nhân và lão gia sau khi biết chuyện thì sợ hãi vô cùng.
Hai người thay nhau khuyên tiểu thư suy nghĩ kỹ.
Phu nhân thậm chí còn đỏ cả mắt, quay sang trách ta.
“Thanh Thương, sao ngươi cũng không khuyên tiểu thư?”
“Chuyện nguy hiểm như thế này mà ngươi cũng để mặc nó hồ đồ sao?”
Tiểu thư lập tức nói:
“Mẫu thân, không liên quan đến Thanh Thương.”
“Là chủ ý của chính con.”
Phu nhân không lay chuyển được nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)