“Kẻ dùng nhẫn cổ tặng thầy Lưu để leo lên chức lớp trưởng, tiện thể moi thông tin sinh viên là anh. Kẻ tiếp cận tôi, yêu tôi rồi lợi dụng tôi để tới làng Ngũ Phần cũng là anh. Tôi lừa anh cái gì?”
“Tôi cố ý nói chiếc nhẫn của thầy Lưu là đồ chôn theo người c.h.ế.t chỉ để thử anh thôi. Chính anh tâm địa bất chính, liên quan gì tới tôi?”
Trong một trận bóng rổ, lúc nhìn Ân Quyền bật nhảy úp rổ, tôi đã thấy có gì đó không đúng.
Khả năng bật nhảy của hắn quá tốt.
Mà trước đó tôi vừa nghe cha mẹ nói trong làng có một nhóm trộm mộ tới, trong đó có một người chân bảy ngón, nhảy cực kỳ cao.
Còn Ân Quyền, chính là bại lộ bản thân trong trận bóng ấy, nên sau này tôi mới cố ý nói chiếc nhẫn trên tay thầy Lưu là đồ tùy táng để thử hắn.
Dù hắn đã lộ tẩy, nhưng hắn thật sự quá đẹp trai, tôi vì gương mặt đó mà hết lần này đến lần khác cho hắn cơ hội.
Nhưng hắn khiến tôi quá thất vọng.
Mắt Ân Quyền đã đỏ ngầu, không biết vì mệt hay vì tức.
Tôi tiếp tục kích hắn:
“Biết vì sao những mũi gai này tránh tôi không? Bởi vì nhà tôi là người giữ mộ của làng Ngũ Phần, mà giờ vừa đúng truyền tới đời tôi.”
“Anh gặp được tôi xem như vận may, vốn dĩ có thể thuận lợi đi suốt đường. Nhưng lòng dạ anh không tốt, từ đầu tới cuối chỉ coi tôi là công cụ.”
Tôi nâng cánh tay trái ngang n.g.ự.c, vuốt ve chiếc đồng hồ trên cổ tay.
“Anh chuẩn bị rất kỹ, tính toán giờ lành theo ngũ hành để xuống mộ cũng đúng. Đáng tiếc… thời gian của anh sai rồi…”
Tôi xoay núm chỉnh giờ bên cạnh mặt đồng hồ vài vòng, chậm rãi nói:
“Có lẽ giờ anh không còn sức nhìn đồng hồ nữa đâu, nhưng tôi vẫn phải nói cho anh biết, chỉ cần tôi chỉnh giờ chiếc đồng hồ này, chiếc của anh cũng sẽ tự động đổi theo.”
“Đáng tiếc, điểm thú vị nhất của cặp đồng hồ tình nhân này anh mãi vẫn không phát hiện.”
Động tác của Ân Quyền càng lúc càng chậm, vết thương do gai kim loại cào rách trên người hắn cũng ngày càng nhiều, hắn đã chẳng còn hơi sức đáp lại lời tôi nữa.
“Chẳng phải anh nói đồ cúng phải có gia súc mới đúng quy củ sao? Ở làng Ngũ Phần chúng tôi, gia súc còn chưa đủ tư cách.”
“Lễ vật thật sự… chính là đám trộm mộ các anh.”
Ân Quyền đã là nỏ mạnh hết đà, tôi không nỡ nhìn tiếp nữa, bèn quay người đưa lưng về phía hắn, cuối cùng vẫn quyết định giải thích một chút.
“Ân Quyền, nếu ngay từ đầu anh đã nói thật rồi nhờ tôi giúp, tôi sẽ đồng ý.”
“Nếu sau khi xuống mộ anh không luôn bắt tôi đi dò đường, hoặc trong suốt quá trình này anh từng bảo vệ tôi dù chỉ một chút, tôi đều sẽ hiểu anh có nỗi khổ riêng.”
“Đáng tiếc anh chẳng làm điều nào cả.”
“Rõ ràng… tôi đã cho anh cơ hội rồi.”
11
Tôi nghe thấy tiếng kim loại đ.â.m vào da thịt đầy nặng nề.
Ngay sau đó, tường đá nứt ra một cánh cửa.
Khác với trước đây, phía sau cánh cửa này không phải mộ thất khác, mà là cầu thang.
Chỉ cần đi theo bậc thang lên trên là tôi có thể ra ngoài.
Ánh mặt trời chiếu lên mặt khiến tôi khó chịu nheo mắt lại.
Rất nhanh, hai đôi tay sờ lên người tôi, vừa kiểm tra vừa vỗ nhẹ.
“Con gái à, thuận lợi không? Có bị thương không?”
“Nhìn bẩn thế này, cha đun nước nóng sẵn cho con rồi, về tắm trước đi.”
Tôi chớp mắt, thờ ơ xua tay:
“Yên tâm đi, con không bị thương.”
Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm, lại còn hơi tiếc nuối:
“Phí thật đấy, thằng nhóc kia đẹp trai thế, mẹ còn thấy hợp làm con rể cơ mà. Ai ngờ quay đầu cái đã trói cả nhà mình!”
Cha tôi cũng đập đùi than thở:
“Chứ còn gì nữa! Vừa mới khen rượu nó mang tới ngon, ai ngờ là bỏ t.h.u.ố.c!”
Tôi vừa đáp lại những lời quan tâm của cha mẹ, vừa đi theo họ về nhà.
Giữa đường, tôi lặng lẽ tháo chiếc đồng hồ xuống, mặc nó rơi trên mặt đất.
Khoảnh khắc đồng hồ rời khỏi tay, tâm trạng tôi cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Tôi khoác vai cha mẹ, cảm thán:
“Lễ vật lần này nhiều như vậy… năm sau chắc chắn sẽ là một năm bội thu…”
(HẾT)
Chaporia
Bình Luận (0)