Mãi đến khi bố mẹ tôi trở về quê, Lương Yến Lễ mới biết rằng tôi đã hủy bỏ hôn lễ.
Anh tìm gặp tôi với gương mặt lạnh lùng.
“Tôi nói rõ lần cuối, hôm đó đến gặp bố mẹ em không phải vì tôi cố tình đến muộn.”
“Lê Thanh bị người ta bỏ th/uốc rồi đeo bám, tôi phải đi giúp cô ấy.”
“Cô ấy thay tôi tham dự buổi tiệc tối, tôi không thể làm ngơ.”
Hôm ấy vốn là ngày chúng tôi đã hẹn gặp phụ huynh để bàn bạc chuyện cưới xin.
Tôi cùng bố mẹ ngồi đợi trong nhà hàng suốt 3 tiếng đồng hồ, nhưng anh vẫn không hề xuất hiện.
Tôi bình thản gật đầu.
“Được, tôi hiểu rồi.”
“Còn việc gì nữa không?”
Anh cho rằng tôi đang giận dỗi.
Nhưng vào ngày tiễn bố mẹ ra sân bay, tôi đã đồng ý với quyết định của họ.
Tôi không cần người này nữa.
01
Khi nhân viên nhà hàng thêm một lần nhắc nhở rằng họ sắp đóng cửa.
Trong giọng điệu đã thấp thoáng sự thương cảm.
Tôi cứng người đứng lên, không dám nhìn thẳng vào bố mẹ.
“Bố, mẹ, chúng ta về thôi.”
Điện thoại gần cạn pin.
Tôi xóa hơn mười cuộc gọi không ai bắt máy, dùng chút pin còn lại để gọi xe đưa bố mẹ về khách sạn.
Trước lúc rời đi, mẹ nhẹ nhàng gọi tôi lại.
“Con à, giá như hoàn cảnh gia đình bạn trai con bình thường hơn một chút thì tốt biết mấy.”
Tôi sững sờ.
Bố ngồi ngoài ban công, liên tục lau mắt kính.
Ông đã cai th/uốc từ rất lâu.
Mỗi lần không vui, ông đều lặp lại động tác ấy.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Không thể thốt nổi lời nào.
Bố mẹ không hiểu vì sao vị hôn phu của con gái họ lại bỏ lỡ một cuộc gặp quan trọng như thế.
Họ chỉ có thể cố gắng suy đoán.
Và kết luận cuối cùng là sự chênh lệch gia cảnh quá lớn.
Cho nên tôi mới bị đối xử hờ hững như vậy.
Mẹ không nói bà thất vọng đến mức nào.
Bà chỉ dùng ánh mắt điềm tĩnh đã trải qua bao năm tháng phong sương nhìn tôi.
Khẽ thở dài.
“Từ bé con đã hiểu chuyện, chưa từng khiến chúng ta phải lo lắng.”
“Bây giờ con trưởng thành rồi, đương nhiên bố mẹ cũng tôn trọng lựa chọn của con.”
“Nếu con vẫn cảm thấy vị Lương tiên sinh đó phù hợp, hôm khác cứ bảo cậu ấy đến gặp chúng ta.”
“Bố mẹ con quyết định ngày mai sẽ trở về.”
Tôi khẽ đáp một tiếng “vâng”, rồi xoay người bước ra ngoài.
Điện thoại đã tự tắt nguồn ngay lúc thanh toán tiền xe, nằm im trong đáy túi như một c/ái x/ác.
Tôi bấm thang máy xuống sảnh.
Tìm một chiếc sofa khuất trong đại sảnh khách sạn rồi co người ngồi xuống.
Không biết đã qua bao lâu, nhân viên lễ tân cẩn thận bước tới hỏi:
“Xin chào, cô có cần chúng tôi hỗ trợ gì không ạ?”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi lấy điện thoại ra.
“Có thể giúp tôi sạc pin được không?”
Sau đó tháo chiếc nhẫn đính hôn mà vài ngày trước tôi và Lương Yến Lễ cùng mua khi quyết định kết hôn.
Đưa cho cô ấy.
“Coi như quà cảm ơn.”
“Làm phiền cô rồi.”
02
Sau khi tiễn bố mẹ lên máy bay, tôi bắt xe về nhà.
Thời gian vẫn còn sớm.
Trong khu dân cư chỉ lác đác vài người qua lại, phần lớn là những phụ huynh đang vội đưa con đến trường.
Từ tòa nhà cách đó không xa xuất hiện hai bóng người quen thuộc.
Lê Thanh mặc trang phục đơn giản thường ngày, mái tóc dài mềm mại buông trên vai.
“A Lễ, cảm ơn anh tối qua đã cho em tá túc.”
“Nếu không em thật sự chẳng biết phải làm thế nào, không ngờ người đó lại muốn xông vào nhà em.
”
Người đàn ông bên cạnh cao ráo, tuấn tú, khí chất lạnh lùng sắc bén.
Bộ vest đặt may riêng ôm lấy thân hình thon dài của anh, từng cử chỉ đều mang vẻ cao quý.
Vẻ mặt anh nhàn nhạt, giọng nói cũng bình thản.
Nhưng lời nói lại chất chứa sự quan tâm khó che giấu.
“Buổi tiệc hôm qua là em thay anh tham gia.”
“Xét ở một góc độ nào đó, em gặp chuyện cũng là vì anh.”
“Anh nên chịu trách nhiệm.”
Lê Thanh dịu dàng bật cười.
“Anh thật đấy, hễ liên quan đến em là lại lo lắng quá mức.”
“Sao có thể trách anh được chứ.”
Lương Yến Lễ không phủ nhận.
Dường như nhớ tới kẻ khiến anh chán ghét, giọng nói càng lạnh hơn.
“Nếu người đeo bám em là nhân viên của Trường Hoành Thực Nghiệp, công ty sẽ chấm dứt toàn bộ hợp tác với họ.”
“Đồng thời yêu cầu họ công khai xin lỗi em.”
“Nếu em muốn truy cứu, bộ phận pháp lý của công ty cũng sẽ toàn lực hỗ trợ.”
Lê Thanh lắc đầu.
“Phiền phức quá, thôi bỏ đi.”
Tôi đứng đó khẽ cười.
Thì ra đây chính là khác biệt giữa thanh mai trúc mã và bạn gái.
Một người khiến anh sẵn sàng làm lớn mọi chuyện.
Một người thì anh lựa chọn dàn xếp cho qua.
03
Vài năm trước, tôi và Lương Yến Lễ từng có một lần cãi vã đến mức suýt chia tay.
Khi ấy tôi đến công ty bên A làm việc tại chỗ.
Trong lúc tăng ca, người phụ trách liên hệ với tôi bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau.
Bàn tay người đàn ông đó cố sức l/uồn v/ào d/ưới v/ạt á/o của tôi.
Miệng còn buông ra những lời khó nghe.
Tôi sợ hãi đến mức mặt không còn chút m/áu nào, cố vùng vẫy, t/át hắn một cái rồi chạy về nhà.
Tôi lao vào lòng Lương Yến Lễ khóc nức nở.
Sau khi khóc xong, tôi quyết định t/ố c/áo người đó.
Hắn dám ngang nhiên như vậy, nhìn thế nào cũng giống một kẻ đã quen thói qu/ấy r/ối.
Tôi có thể không phải người đầu tiên gặp chuyện.
Nhưng tôi hy vọng mình sẽ là người cuối cùng.
Lương Yến Lễ khoanh tay trước ng/ực, ánh mắt lạnh lẽo.
“Em định t/ố c/áo bằng cách nào?”
Lúc đó tôi vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ, không nhận ra sự coi thường trong giọng anh.
Tôi chỉ cố gắng bình tĩnh suy nghĩ phương án khả thi nhất.
“Em muốn công ty gửi công văn, lấy danh nghĩa công ty làm việc với công ty bên họ, như vậy lãnh đạo cấp cao nhất định sẽ coi trọng…”
Tôi còn chưa nói hết.
Lương Yến Lễ đã ngắt lời.
“Giang Khê Nguyệt, em quên rồi sao, chúng ta là bên B, còn họ là bên A.”
“Em muốn công ty vì một mình em mà mạo hiểm m/ất dự án để chất vấn việc dùng người của bên A sao?”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.
Nhìn thấy khóe môi lạnh nhạt của anh.
Dường như anh đã nhẫn nhịn tôi từ rất lâu.
Những lời trách móc liên tiếp đổ xuống như ph/áo nổ.
“Anh đã nói từ trước rồi, dự án này rất khó, anh không khuyên em tham gia, nhưng em cứ nhất quyết muốn vào.”
“Một dự án có nhiều người như thế, chỉ mình em thích thể hiện, còn chủ động xin sang làm việc tại chỗ.”
“Rõ ràng ở môi trường xa lạ, lại thường xuyên tăng ca đến khuya.”
“Từng chuyện một như vậy, chỉ cần em bớt làm đi một chút thì cũng không rơi vào kết cục hôm nay.”
“Vì sao em lúc nào cũng thiếu ý thức về ng/uy hi/ểm như vậy?”
Tiếng chim hót trong trẻo kéo tôi trở lại thực tại.
Tôi đứng phía sau gốc cây, nhìn hai người sóng vai bước đi.
Lương Yến Lễ cố tình đi chậm lại chỉ để phù hợp với tốc độ của Lê Thanh.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều.
Chaporia
Bình Luận (0)