Hắn mấp máy môi—thú vị.
Dường như càng hưng phấn hơn.
Ngay sau đó, hắn nhận cung tên từ tay tùy tùng, trực tiếp giương cung, nhắm thẳng về phía ta.
Điên rồi!
Hắn thật sự điên rồi!
14
Mũi tên xé gió lao tới.
Chuẩn xác bắn trúng cây trâm trong tay ta.
Trâm rơi xuống đất, ngón tay ta bị rạch, cổ Đào Uyển cũng bị cắt một vết máu.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Ta không kịp thoát thân.
Lại một lần nữa rơi vào tay Lục Hoài Sách.
Đào Uyển nằm trong xe ngựa, thở dốc,
“Phu quân…”
Lục Hoài Sách ra lệnh cho phu xe,
“Thiếu phu nhân thân thể yếu, lập tức đưa về phủ chữa trị, không được chậm trễ.”
Rèm xe buông xuống, ngăn cách tầm mắt của nàng.
Đào Uyển được đưa đi.
Còn ta, rơi vào tay Lục Hoài Sách.
Hắn kéo ta lên lưng ngựa, để ta nằm sấp, đầu chúi xuống, một đường xóc nảy trở về phủ.
Khi xuống đất lần nữa, ta choáng váng, nôn mửa hồi lâu.
Lục Hoài Sách dường như rất vui vẻ,
“Tử Uyên, gia chờ lần sau ngươi chạy trốn. Gia muốn xem, ngươi còn có thủ đoạn gì.”
Qua mấy lần giao đấu này, ta đã hiểu rõ, đối đầu với hắn chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Ta không thể cứng đối cứng với Lục Hoài Sách.
Từ ngày đó, ta học ngoan.
Không còn phản kháng, thậm chí trở nên dịu dàng.
Ta như con mèo đã được vuốt lông, vô cùng ôn thuận.
Đào Uyển thỉnh thoảng gây khó dễ cho ta.
Nhưng ta cúi đầu nhẫn nhịn, mặc người sai khiến.
Nàng bắt ta quỳ, ta liền quỳ.
Lục Hoài Sách về phủ, lại bế ngang ta đi.
Đào Uyển cần bụng ta sinh con, nên cuối cùng cũng không hạ sát thủ với ta.
Hành hạ ta vài lần, thấy ta không phản ứng, nàng cũng cảm thấy vô vị.
Một nha hoàn thân thiết lén hỏi ta,
“Tử Uyên tỷ tỷ, giờ tỷ cam tâm làm người của thế tử gia rồi sao?”
Ta chỉ cười, không đáp.
Trước khi có đủ thực lực, mục đích phải giấu thật kín.
Một thợ săn giỏi, trước khi ra tay, luôn phải lặng lẽ không tiếng động.
Ta, đang chờ một cơ hội.
15
Rất nhanh, ta đã đợi được cơ hội.
Theo ký ức kiếp trước, thái tử phi khi lên núi điểm đèn trường minh sẽ gặp thích khách tập kích, long tự đã thành hình sáu tháng không giữ được.
Nếu ta cứu được thái tử phi thì sao?
Có thể đổi lấy một cơ duyên hay không?
Lục Hoài Sách ham dục, để xóa bỏ nghi ngờ của hắn, ta gần như chưa từng phản kháng.
Cuối cùng cũng chờ đến ngày Trùng Dương, ta nũng nịu cầu xin,
“Thế tử gia, thiếp muốn theo lão tổ tông lên núi cầu phúc.”
Trước khi Lục Hoài Sách kịp sinh nghi, ta nép mình, tỏ ra yếu đuối,
“Thiếp là cô nhi, khi còn nhỏ trong nhà gặp biến cố, năm bảy tuổi bị thẩm nương bán đi. Trước năm bảy tuổi, thiếp vẫn còn nhớ dung mạo của cha mẹ.
Thiếp muốn thắp đèn trường minh cho họ.”
Chaporia
Bình Luận (0)