Tệp Đính Kèm/Chương 4C. 4
20px

04

Buổi đăng ký sắp xếp người nhà ngày hôm sau cũng là buổi gặp mặt của những người sống sót mới gia nhập căn cứ.

Lục Chấp cần đưa tôi cùng tham dự.

Trước đây trong những dịp như thế này, tôi là người diễn giỏi nhất.

Vừa gặp người khác là sẽ khoác tay anh, cười dịu dàng ngoan ngoãn.

Nếu có người hỏi chúng tôi quen nhau thế nào, tôi có thể trả lời ngay lập tức.

“Anh ấy đã cứu tôi.”

Điều này là thật.

“Sau đó tôi nhất quyết đi theo anh ấy.”

Điều này cũng xem như thật.

“Anh ấy ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng mềm yếu, ngại thừa nhận là thích tôi.”

Câu này là tôi bịa ra.

Mỗi lần tôi nói đến đây, Lục Chấp đều sẽ cúi đầu nhìn tôi.

Còn tôi sẽ giả vờ như không nhìn thấy.

Mọi người cười, anh cũng không vạch trần tôi.

Hôm nay lại khác.

Tôi đã đọc đi đọc lại bản hợp đồng ba lần.

Đóng vai người nhà.

Ổn định lòng quân.

Không có những hành động thân mật thừa thãi.

Vì thế lúc ra ngoài, tôi không chủ động nắm tay anh.

Lục Chấp đứng ở cửa đợi tôi.

Tay anh đã đưa ra được một nửa.

Nhìn thấy tôi ôm sổ đăng ký đi vòng qua, bàn tay anh khựng lại giữa không trung.

Bình luận lập tức xuất hiện.

【Ha ha ha ha, anh ấy lại đưa tay ra rồi.】

【Nam chính: Hôm nay tay lại lạnh à?】

【Anh trai, vợ hợp đồng bắt đầu làm việc theo quy trình rồi, anh còn đứng đó đợi nắm tay nữa.】

Lục Chấp không biểu cảm thu tay về.

Suốt cả quãng đường, sắc mặt anh đều không được tốt lắm.

Đến sảnh đăng ký, Hứa Chiếu cũng ở đó.

Cô phụ trách phân tổ cho thành viên mới, làm việc rất nhanh nhẹn dứt khoát.

Nhìn thấy chúng tôi, cô gật đầu với Lục Chấp:

“Khu người nhà đã được dọn dẹp xong rồi, bên này ký xác nhận là được.”

Lục Chấp nhận lấy cây bút.

Tôi đứng bên cạnh anh, giữ khoảng cách lịch sự.

Có người nhỏ giọng nói:

“Hôm nay chỉ huy và phu nhân sao lạ vậy?”

“Trước đây chẳng phải phu nhân lúc nào cũng muốn dính lấy anh ấy sao?”

“Đội trưởng Hứa vừa đến đã thế này rồi, ai hiểu đều hiểu.”

Ngón tay tôi siết chặt.

Động tác ký tên của Lục Chấp khựng lại một chút.

Anh ngẩng đầu nhìn về phía những người đang nói chuyện.

Mấy người đó lập tức im bặt.

Trước đây anh cũng từng bảo vệ tôi như vậy.

Ai nói tôi diễn không giống, nói tôi là gánh nặng của anh, chỉ cần anh liếc mắt một cái, những lời đó sẽ biến mất.

Khi ấy tôi rất đắc ý.

Bây giờ chỉ thấy lòng mình càng chua xót hơn.

Bởi vì đó là trách nhiệm của anh.

Người vợ hợp đồng của anh không thể bị làm nhục trước mặt mọi người.

Nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc ổn định lòng quân.

Đăng ký được một nửa thì bỗng có một bé gái bật khóc.

Con bé vừa đến căn cứ, cha mẹ đều đã mất, ai đến gần cũng vùng vẫy phản kháng.

Người phụ trách sắp xếp dỗ thế nào cũng không được.

Tôi nhìn một lúc rồi không nhịn được bước tới.

Bé gái ôm đầu gối co ro trong góc, khóc đến mức nấc liên tục.

Tôi ngồi xổm xuống, lấy từ trong túi ra một viên kẹo sữa đưa cho con bé.

Đó là viên kẹo hôm qua tôi để dành từ nhà ăn.

Con bé không nhận.

Tôi cũng không ép, chỉ đặt viên kẹo xuống đất rồi đẩy về phía con bé.

“Viên này ngọt lắm.

Con bé vừa thút thít vừa nhìn tôi.

Tôi nhỏ giọng nói:

“Lúc chị mới đến căn cứ cũng rất sợ.”

“Khi đó chị còn mất mặt hơn em nữa.”

“Lục Chấp hỏi chị tên gì, chị khóc đến nấc cụt, không nói nên lời.”

Nước mắt còn đọng trên hàng mi của con bé, giọng nói rất nhỏ:

“Lục Chấp là ai ạ?”

Tôi chỉ về phía người đàn ông cách đó không xa.

“Là người trông rất dữ kia.”

Con bé nhìn một cái rồi lập tức khóc nhỏ hơn:

“Đúng là dữ thật.”

Tôi không nhịn được bật cười.

“Đúng không? Nhưng anh ấy sẽ cứu người.”

Tôi không nói anh thích tôi.

Cũng không nói tôi là vợ anh.

Chỉ nói:

“Em đã đến đây rồi thì cứ sống sót trước đã.”

“Sợ cũng không sao, khóc cũng không sao, từ từ rồi sẽ ổn thôi.”

Cuối cùng bé gái cũng đưa tay nhận lấy viên kẹo.

Nhân viên đăng ký thở phào nhẹ nhõm.

Lúc tôi đứng dậy, chân hơi tê nên lảo đảo một cái.

Không biết từ lúc nào Lục Chấp đã đi tới phía sau tôi, đưa tay đỡ lấy tôi.

Theo bản năng tôi muốn tránh ra.

Anh giữ lấy cánh tay tôi.

“Đứng không vững còn tránh gì nữa?”

Tôi nhỏ giọng:

“Nhiều người đang nhìn.”

Lục Chấp nhìn quanh một vòng.

Những người đó lập tức cúi đầu.

Anh nói:

“Nhìn thì nhìn.”

Tôi ngây người.

Đó không phải là lời mà trong hợp đồng sẽ viết.

Ngay cả bình luận cũng khựng lại một chút.

【Hôm nay nam chính hình như hơi không làm việc theo quy trình rồi.】

【Có phải anh ấy bị nữ phụ đẩy về khoảng cách an toàn nên bực bội không?】

【Bực cũng bình thường thôi, quen bị người ta bám lấy rồi, đột nhiên không bám nữa, ai mà chẳng thấy trống trải.】

Lòng tôi vừa mềm đi một chút, lại bị câu cuối cùng đâm trở về.

Quen rồi.

Không phải thích.

Chỉ là quen mà thôi.

Sau khi buổi gặp mặt kết thúc, Hứa Chiếu mang danh sách tới.

Cô nhìn tôi một cái rồi đột nhiên nói:

“Cô rất biết cách dỗ trẻ con.”

Tôi hơi bất ngờ:

“Không có đâu, tôi chỉ tùy tiện nói vài câu thôi.”

Hứa Chiếu lắc đầu:

“Không phải ai cũng có thể tùy tiện nói đúng điều người khác cần nghe.”

Được cô ấy khen như vậy, tôi có chút không quen.

Lục Chấp đứng bên cạnh lên tiếng:

“Trí nhớ của cô ấy cũng rất tốt, những người sống sót mới đến hôm qua, cô ấy đã có thể nhớ được tên và gương mặt.”

Tôi ngẩn người.

Sao anh biết được?

Quả thật tôi rất giỏi nhớ người.

Lúc mới đến căn cứ, để diễn tốt vai người nhà của chỉ huy, tôi đã lén ghi nhớ rất nhiều cái tên.

Ai còn người thân ở bên ngoài.

Ai vừa mất đồng đội.

Ai không thích ăn cà rốt.

Ai sợ nghe tiếng còi báo động.

Tôi cứ nghĩ Lục Chấp không biết.

Hứa Chiếu gật đầu:

“Vậy thì vừa hay, bên sắp xếp người nhà đang thiếu người.”

Tôi vừa định từ chối.

Lục Chấp lại nói:

“Cô ấy làm được.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh nhìn tôi:

“Không muốn à?”

Thật ra tôi muốn.

Tôi chỉ sợ mình làm không tốt.

Cuối cùng khẽ đáp:

“Muốn.”

Sắc mặt của Lục Chấp cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

“Vậy thì làm đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...