Tệp Đính Kèm/Chương 8C. 8
20px

08

Ngày đến khu an toàn, trời mưa rất lớn.

Cánh cổng của khu an toàn phía Đông mở ra, bên trong có người ra đón.

Những người sống sót đều bật khóc.

Tôi đứng giữa đám đông, tay được Lục Chấp nắm chặt.

Theo bản hợp đồng mà tôi từng nghĩ, hôm nay chính là ngày kết thúc.

Nhưng bây giờ tôi đã biết, không có kết thúc.

Ít nhất là trên giấy tờ thì không.

Thế nhưng trong lòng tôi vẫn có chút bất an.

Lục Chấp bận bàn giao thông tin của đội ngũ.

Hứa Chiếu nhận được danh sách đăng ký người thất lạc rồi đi tìm tin tức về em gái mình.

Tôi cùng tổ sắp xếp phát thẻ thông hành tạm thời.

Bận đến tận chiều tối, phó quan đột nhiên chạy tới.

Vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt anh ta có chút chột dạ.

“Phu nhân.”

Tôi nhìn anh ta:

“Nghe nói hợp đồng là do anh soạn?”

Sắc mặt phó quan lập tức cứng đờ.

“Cái đó… lúc ấy tình huống đặc biệt, tôi chỉ đề xuất một phương án ổn định lòng quân thôi.”

Tôi mỉm cười:

“Điều khoản hai bên không được can thiệp vào tình cảm cá nhân của đối phương cũng là anh viết?”

Mồ hôi của phó quan gần như sắp chảy xuống.

“Bản nháp thôi, bản nháp thôi.”

Lục Chấp từ phía sau đi tới.

Phó quan lập tức đứng nghiêm:

“Chỉ huy.”

Lục Chấp nhìn anh ta:

“Đi lấy hồ sơ xác minh lại đăng ký kết hôn tới đây.”

Phó quan lập tức chạy mất.

Tôi nghi hoặc:

“Xác minh gì cơ?”

Lục Chấp đáp:

“Hệ thống của khu an toàn cần xác nhận lại thân phận.”

Tôi “ồ” một tiếng.

Một lúc sau, nhân viên công tác mang tài liệu tới.

“Chỉ huy Lục, cô Tô, xin xác nhận quan hệ hôn nhân có tiếp tục có hiệu lực hay không.”

Tim tôi khựng lại.

Câu hỏi ấy vô cùng trang trọng.

Giống như một lần nữa đặt quyền lựa chọn trước mặt tôi.

Lục Chấp không trả lời thay tôi.

Anh đưa cây bút cho tôi.

“Em ký trước đi.”

Tôi nhìn tờ giấy đó.

Trên đó viết:

Xác nhận quan hệ vợ chồng.

Tiếp tục.

Chấm dứt.

Tôi bỗng nhiên muốn khóc.

Ban đầu tôi cứ tưởng mình ký một bản hợp đồng.

Còn anh lại đặt tôi vào một thân phận thật sự.

Giờ đây anh cuối cùng cũng để tôi nhìn thấy lựa chọn.

Cũng để tôi được chọn trước.

Hiếm khi những dòng bình luận lại yên tĩnh như vậy.

Chỉ có một dòng chậm rãi xuất hiện.

【Lần này không phải cốt truyện, mà là do chính cô ấy lựa chọn.】

Tôi cầm bút, chậm rãi ký tên mình sau mục “Tiếp tục”.

Tô Dạng.

Ký xong, tôi đưa bút cho Lục Chấp.

Anh nhìn cái tên của tôi, ánh mắt sâu thẳm.

Sau đó ký tên mình bên cạnh.

Lục Chấp.

Nhân viên công tác đóng dấu:

“Xác minh thông qua.”

Trong khoảnh khắc ấy, chút bất an cuối cùng trong lòng tôi cũng hoàn toàn tan biến.

Lục Chấp cất tài liệu đi rồi đưa tay về phía tôi.

“Đi thôi.”

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay anh, cố ý hỏi:

“Đi đâu?”

Anh nhìn tôi.

“Về nhà.”

Hốc mắt tôi lập tức nóng lên.

Khu an toàn phía Đông phân cho chúng tôi một căn nhà nhỏ.

Rất nhỏ.

Một chiếc giường, một cái bàn, còn có một ô cửa sổ nhìn thấy màn mưa.

Đơn sơ hơn phòng chỉ huy ở căn cứ rất nhiều.

Nhưng tôi cực kỳ thích.

Buổi tối, tôi ngồi bên mép giường nhìn Lục Chấp sắp xếp đồ đạc.

Anh treo áo khoác của tôi lên.

Đặt những hộp đồ hộp tôi thích ăn lên bàn.

Để đôi găng tay cạnh gối.

Tôi đột nhiên hỏi:

“Lục Chấp, từ khi nào anh không muốn diễn nữa?”

Động tác của anh khựng lại.

“Từ rất sớm.”

“Sớm đến mức nào?”

Anh nhìn tôi:

“Lần đầu tiên em bắt tôi gắp thức ăn.”

Tôi ngẩn người.

“Sớm vậy sao?”

“Ừ.”

“Tại sao?”

Lục Chấp im lặng vài giây rồi nói:

“Khi đó ai cũng sợ tôi.”

“Chỉ có em dám đẩy cà rốt mình không ăn sang cho tôi.”

Mặt tôi nóng lên:

“Có gì hay đâu chứ?”

Anh đáp:

“Rất ồn.”

Tôi trừng mắt nhìn anh.

Anh chậm rãi bổ sung thêm một câu:

“Nhưng tôi thích.”

Trái tim tôi mềm nhũn.

Bình luận lướt qua.

【Dịch ra là: Cô ấy khiến anh cảm thấy mình là một con người, chứ không chỉ là một chỉ huy.】

【Khả năng biểu đạt của Lục Chấp vẫn ổn định như cũ, mười phần ý chỉ nói được hai phần.】

【Không sao, vợ có thể tự hiểu, bình luận có thể phiên dịch.】

Tôi không nhịn được bật cười.

Lục Chấp hỏi:

“Lại nói gì về tôi thế?”

Tôi đáp:

“Nói anh ít lời.”

Anh “ừ” một tiếng.

Tôi thở dài:

“Sao anh lại còn ‘ừ’ nữa?”

Anh đi tới trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi.

“Sau này sẽ từ từ nói.”

Tôi ngẩng đầu:

“Nói cái gì?”

Anh đưa tay véo nhẹ đầu ngón tay tôi.

“Nói tôi thích em.”

Tôi ngẩn người.

Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, căn phòng rất yên tĩnh.

Lục Chấp nhìn tôi, lặp lại lần nữa.

“Tô Dạng, tôi thích em.”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.

Lần này anh không hoảng.

Chỉ ngồi xổm xuống, chậm rãi lau nước mắt cho tôi.

“Lại khóc à?”

Tôi nghẹn ngào:

“Trước đây anh không chịu nói.”

“Sau này sẽ nói.”

“Ngày nào cũng nói?”

“Ngày nào cũng nói.”

Tôi hít hít mũi:

“Vậy ăn cơm còn gắp thức ăn cho em không?”

Lục Chấp nhìn tôi.

“Gắp.”

“Ra ngoài còn nắm tay không?”

“Nắm.”

“Ngủ thì sao?”

Giọng anh trầm xuống một chút:

“Ở cùng.”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Bình luận hét lên.

【A a a a xác minh thành công rồi!】

【Vợ hợp đồng biến thành vợ thật, cuối cùng nam chính cũng biết đâu là trọng điểm rồi.】

【Lần này trọng điểm của anh trai hoàn toàn chính xác, vỗ tay.】

Tôi nhào vào lòng Lục Chấp.

Anh vững vàng đón lấy tôi.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn rất lớn.

Từng ngọn đèn trong khu an toàn lần lượt sáng lên.

Tôi chợt cảm thấy, diễn suốt lâu như vậy, cuối cùng cũng không cần diễn nữa.

Bởi vì anh là thật.

Tôi cũng vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...