Diệp Nam Sênh khẽ mỉm cười.
“Chúc chị dâu và Cố tổng trăm năm hạnh phúc, bạc đầu giai lão.”
Nụ cười đó rất nhẹ rất nhạt, khóe môi chỉ cong lên một chút rồi nhanh chóng biến mất.
Ngón tay Thẩm Mộc Ngưng siết chặt tờ khăn giấy, móng tay cắm sâu vào lớp giấy.
Cố Hàn Châu ngồi ở vị trí chủ tọa bàn ăn, nhìn biểu hiện của Diệp Nam Sênh, hàng mày dần giãn ra.
Anh ta gắp một miếng bánh pancake cho vào miệng, nhai hai cái rồi gật đầu.
“Làm không tệ.”
Anh ta uống một ngụm sữa rồi đột nhiên lên tiếng:
“Cuối tuần này hủy công việc đi, anh đưa em ra đảo nghỉ hai ngày.”
Diệp Nam Sênh đang dọn bát đĩa, trên tay là chiếc đĩa Cố Tử Mặc vừa dùng xong.
“Được thôi.”
Cô xoay người đi vào bếp, đặt chiếc đĩa vào bồn rửa.
Vòi nước được mở ra, tiếng nước chảy che lấp mọi âm thanh.
Tay trái cô siết chặt đùi mình, bên dưới lớp quần ngủ bằng vải bông đã hằn lên một mảng đỏ.
Một cơn buồn nôn dâng lên nơi cổ họng, cô cúi người trước bồn rửa rồi khan hai tiếng nhưng không nôn ra được gì.
Nước từ vòi vẫn chảy liên tục, âm thanh rất lớn.
Cố Hàn Châu đang họp ban lãnh đạo cấp cao ở phòng họp tầng bốn mươi sáu của tòa nhà Cố thị.
Trên màn chiếu là dự báo tài chính quý tiếp theo, CFO đang trình bày về dòng tiền, Cố Hàn Châu ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Anh ta đang mất tập trung.
Điện thoại đặt trên mặt bàn, cứ vài phút anh ta lại nhìn một lần.
Màn hình không sáng lên.
Bình thường vào giờ này Diệp Nam Sênh sẽ gửi một tin nhắn báo mình đang ở đâu, ăn gì, mấy giờ về nhà.
Hôm nay không có gì cả.
Anh ta cầm điện thoại lên xem thử, đầu danh sách là báo cáo công việc do Triệu Minh gửi tới, phía dưới là một tin quảng cáo.
Khung trò chuyện với Diệp Nam Sênh dừng lại ở ngày hôm qua.
Tin nhắn cuối cùng là cô gửi:
“Được thôi.”
Là câu trả lời cho lời đề nghị cuối tuần ra đảo của anh ta.
Cố Hàn Châu úp điện thoại xuống bàn, màn hình quay xuống dưới.
CFO vẫn đang nói, anh ta không nghe lọt một chữ nào.
Trong lồng ngực có thứ gì đó nghèn nghẹn không thể diễn tả, giống như có một hơi thở mắc kẹt không thoát ra được.
Thẩm Mộc Ngưng ở biệt thự cũng không ngồi yên được nữa.
Năm giờ chiều, cô ta lấy cớ đi mua dụng cụ vẽ cho Cố Tử Mặc rồi ra ngoài, sau đó đi thẳng lên tầng hai, rẽ vào phòng của Diệp Nam Sênh.
Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, ga giường phẳng phiu, chăn được gấp vuông vức.
Cô ta kéo ngăn kéo bàn trang điểm ra.
Trống không.
Cô ta mở tủ quần áo.
Bên trong chỉ còn treo vài bộ quần áo cũ, đều là kiểu dáng Diệp Nam Sênh mặc trước khi gả vào nhà họ Cố.
Quần áo mới, túi xách hàng hiệu, giày phiên bản giới hạn, không còn một món nào.
Thẩm Mộc Ngưng ngồi xổm xuống nhìn ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo.
Cũng trống không.
Cô ta đứng dậy, nhìn quanh căn phòng một vòng, khóe môi dần mím lại.
Căn phòng này nhìn thế nào cũng không còn giống phòng của một người đang sống ở đây nữa.
Giống như phòng của một người đã rời đi.
Sáu giờ chiều, khi Diệp Nam Sênh trở về biệt thự, cô không chào hỏi bất kỳ ai.
Cô lên lầu, đi vào phòng mình rồi đóng cửa lại.
Chiếc vali đã được lấy ra khỏi phòng thay đồ, đang đặt ngay cạnh cửa.
Điện thoại rung lên.
Cô cầm lên nhìn một cái, là tin nhắn từ số điện thoại ở nước ngoài.
“Đếm ngược 12 giờ cuối cùng. Tất cả các kênh đã được thiết lập sẵn. Xác nhận không thay đổi gì chứ?”
Diệp Nam Sênh gõ hai chữ:
“Xác nhận.”
Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
“【Cục Dân chính】Đăng ký ly hôn giữa quý khách và Cố Hàn Châu đã chính thức có hiệu lực từ ngày 17/03/2024. Nếu cần giấy chứng nhận bản giấy, vui lòng mang theo CMND/CCCD đến quầy làm thủ tục.”
Diệp Nam Sênh kéo vali bước ra khỏi phòng.
Chiếc taxi đã đặt trước đang đỗ ở ngã tư cách đó khoảng năm mươi mét.
Đi được khoảng hai mươi bước, cô đột nhiên dừng lại.
Quay người nhìn căn biệt thự phía sau lưng.
Tòa nhà kiểu Pháp ba tầng, tường ngoài màu trắng, mái ngói màu xám đậm, cửa kính sát đất của phòng khách phản chiếu ánh đèn đường bên ngoài.
Cô quay đầu lại rồi tiếp tục bước đi.
Bốn mươi phút sau, xe dừng ở tầng khởi hành nhà ga T3.
“Hành khách đi chuyến bay CA991 đến Vancouver xin chú ý, chuyến bay của quý khách hiện bắt đầu làm thủ tục lên máy bay…”
Ánh mặt trời chiếu từ phía đông tới, kéo cái bóng của cô dài ra phía sau.
Diệp Nam Sênh cúi đầu nhìn chiếc SIM trong tay, trên mặt thẻ vẫn còn vết hằn mờ do ốp điện thoại ép lại.
Mười năm.
Chiếc SIM này đã dùng tròn mười năm.
Cô dùng hai ngón tay bẻ mạnh.
Tấm thẻ gãy đôi ở giữa, phát ra tiếng rắc giòn tan.
Trước khi lên máy bay, lúc đi ngang thùng rác trong phòng chờ, cô tiện tay ném những mảnh vỡ vào trong.
Chaporia
Bình Luận (0)