20px

Bố bảo mẹ rút tiền ra, mẹ sống chết không chịu.

Hỏi kỹ mới biết mẹ nuôi trai trẻ bên ngoài, đầu tư hẳn năm mươi triệu.

Khi mẹ gọi đòi lại tiền, người đó lập tức cúp máy.

Gọi lại thì đã bị chặn.

Mẹ tôi tối sầm mắt, bố tát mẹ hai cái.

Hai người lao vào cào cấu nhau.

“Đừng tưởng tôi không biết ông có bồ bên ngoài, còn sinh cho ông một đứa con trai!”

Bố tôi lúc này mới nhớ, mình cũng đã chuyển cho người phụ nữ đó mấy chục triệu.

Đi đòi, lại bị tình nhân coi là lưu manh đánh đuổi.

Bố không phục, báo cảnh sát nói đó là vợ mình, đứa trẻ là con mình.

Kết quả giám định vừa ra, bố tôi đột quỵ xuất huyết não, vào cấp cứu.

Đứa trẻ không phải con ông.

Ông đội một cái sừng xanh to đùng, nuôi con cho người khác mấy năm trời.

Đúng lúc đó, tai họa lại ập đến.

Một trận động đất qua đi, cả làng chỉ nhà họ Hạ thành đống đổ nát, không còn cách cứu vãn.

Đúng vậy, năm đó chị cả mới quay phim, mỗi năm chỉ gửi về một trăm vạn.

Xây nhà còn phải tiết kiệm để dành cho Hạ Thiên Tứ sau này cưới vợ.

Vật liệu bị rút ruột, nên mới sụp đổ.

Họ nhận tiền cứu trợ, dựng lại hai căn nhà ngói.

Mẹ tôi hối hận không kịp, ngày nào cũng mặt ủ mày chau.

Khi giặt đồ dơ cho Hạ Thiên Tứ, bị mùi hôi xộc lên, trượt chân rơi xuống sông chết đuối.

Người trong làng thở dài, một nhà họ Hạ tốt đẹp lại rơi vào cảnh tan cửa nát nhà.

Bố tôi vốn đã cưng chiều Hạ Thiên Tứ, giờ biết cậu là đứa con trai duy nhất lại càng nuông chiều hơn.

Ban ngày đi làm kiếm tiền nuôi con.

Tối về còn phải nhìn sắc mặt đứa con tàn tật, nấu ăn, giặt giũ, tắm rửa cho nó.

Gọi cho chị cả không được, ông cũng học theo lên mạng bán thảm, đăng tìm người, kiện chị không phụng dưỡng, nhưng đều chìm nghỉm.

Ông dùng cách đó đối phó với tôi, tôi lại kiện ngược ông không thực hiện nghĩa vụ nuôi dưỡng, học phí cấp ba và đại học ông không đóng một đồng.

Cuối cùng còn lấy được của ông mười vạn.

17.

Bố tôi đã quen sống xa hoa, làm sao chịu nổi cực khổ của nông dân.

Làm chưa đến một tháng đã bỏ, ngày nào cũng uống rượu giải sầu, sống dựa vào trợ cấp tàn tật của con trai.

Mười năm trôi qua.

Em trai tôi mặt đầy mỡ, bụng béo tròn, trên giường đầy chất thải bẩn thỉu.

Bố say rượu lẩm bẩm, mười năm rồi, mười năm rồi.

Không biết chạm phải điều gì, Hạ Thiên Tứ cũng lặp lại:

“Mười năm rồi! Mười năm rồi!”

Sau đó, cậu ta lấy từ ngăn bí mật dưới giường ra một rương vàng:

“Bố xem! Nhà mình có tiền rồi!”

Bố tôi choáng váng, không dám tin.

“Cái này ở đâu ra?”

Hạ Thiên Tứ ôm đầu, như đang nhớ lại.

Bố nổi giận:

“Mau nói! Cái này ở đâu ra!”

Cậu ta bị dọa khóc:

“Là… chị đẹp.”

Bố nheo mắt:

“Ai!”

Hạ Thiên Tứ lắc đầu, chỉ biết có người bảo mười năm sau lấy rương vàng ra cho bố xem.

Bố đấm mạnh vào tường, mặt dữ tợn.

“Mười năm! Tao đã sống khổ suốt mười năm!”

Đúng lúc này lại biết trong nhà có một rương vàng.

Ông nhìn Hạ Thiên Tứ đầy oán hận, vung tay đánh.

“Tất cả tại mày, đồ ngu này kéo tao xuống!”

Hết lần này đến lần khác, đánh đến vỡ đầu.

Tiếng của Hạ Thiên Tứ từ dữ dội dần yếu đi, rồi im lặng.

Chuyện cha giết con gây chấn động cả vùng, bố tôi bị bắt, tù chung thân.

Chính tôi là người đặt rương vàng vào ngăn bí mật, nhưng Hạ Thiên Tứ thần trí không rõ, không nói được.

Những năm này, chị cả đã thành công chuyển mình.

Không còn gia đình kéo chân, chị càng tiến xa hơn.

Chị lập quỹ từ thiện, giúp đỡ rất nhiều cô gái không được yêu thương, không có cơ hội đi học, cho họ một con đường khác.

Chị sợ vô tình lấy đi vận của người khác, mỗi lần quyên tiền đều thắp hương hỏi đạo, thành tâm nói với tổ sư.

Đó đều là chị tự nguyện cho đi.

Chị cũng giúp tôi rất nhiều.

Nhưng có lẽ vì sợ “thuật mượn vận đổi mệnh” liên lụy tôi, chị rất ít liên lạc.

Ngốc thật.

Tôi gọi điện cho chị.

Đã lâu không gặp, giọng tôi không còn non nớt như trước.

Chị không nhận ra, dịu dàng hỏi:

“Alo, xin hỏi ai vậy?”

Tôi cười, nói:

“Hạ Dư Khứ, em là fan của chị.”

Thật ra tôi biết, đoạn video lão Ngô quấy rối chị là do chị sắp đặt quay.

Chị nhẫn nhịn lâu như vậy, là để phản công một lần dứt điểm.

Sự phẫn nộ tích tụ của fan, cùng sự thương cảm của người qua đường, đều là bậc thang giúp chị thoát khỏi số phận bất công như ác mộng này.

Sau đó, chị hai ngang ngược, trong tù bị đánh gãy chân.

Ra ngoài vẫn kiêu ngạo, đắc tội nhiều người, bị đâm chết trong một con hẻm vắng.

Chị ba bị giam cầm như vật sở hữu, sinh hết đứa này đến đứa khác.

Khi gia đình kia bị bắt, chị đã phát điên, liên tục đập vào bụng mình, khóc đến xé lòng.

Cuối cùng bị đưa vào bệnh viện tâm thần, cả đời không ra.

Còn tôi.

Tôi học y, năm hai mươi lăm tuổi hoàn thành việc học.

Sau khi tốt nghiệp, tôi đi thăm thầy Phong.

18.

Đạo trưởng đã già.

Ông để râu bạc, mặc đạo bào, gương mặt nghiêm nghị, nhìn rất có phong thái tiên nhân.

Căn nhà của ông đã cũ.

Mái nhà giăng mạng nhện, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên tượng Tam Thanh.

Thấy tôi đến, ông vuốt râu, vẫn như khi tôi còn nhỏ mà cười:

“Tiểu Tùy Hòa, theo ta tu đạo đi.”

Tôi quỳ trước ông dưới ánh nắng:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...