“Khi đó tôi không biết cô ấy sẽ…”
“Anh biết.”
Tôi ngắt lời anh ta.
Cả người anh ta lập tức cứng đờ.
Giọng tôi rất khẽ:
“Anh chỉ cảm thấy chuyện đó không quan trọng thôi.”
“Chu Kinh Ngọc, anh không quan tâm tôi có khó xử hay không, cũng không quan tâm tôi có đang phải cầu xin người khác hay không.”
“Thậm chí anh còn không quan tâm chị tôi có vì sự chậm trễ đó mà xảy ra chuyện hay không.”
“Anh chỉ cho rằng, tôi là vợ anh, thì phải ngoan ngoãn nghe lời.”
“Anh giao sinh mạng và khó khăn của tôi cho một người phụ nữ khác xét duyệt.”
“Bắt đầu từ khoảnh khắc đó, ở chỗ anh, tôi đã không còn là vợ nữa.”
“Tôi chỉ là một người ngoài cần phải trải qua hết tầng xét duyệt này đến tầng xét duyệt khác, mới xứng đáng nhận được chút bố thí từ anh.”
Sắc mặt Chu Kinh Ngọc hoàn toàn trắng bệch.
Anh ta hé miệng, nhưng không thể nói nổi một lời.
Tôi bỗng nhớ đến tờ đơn xin xét duyệt ngày ấy.
Khi Tống Tĩnh Văn đưa nó cho tôi, cô ta cười vừa dịu dàng vừa đắc ý.
Chu Kinh Ngọc đứng phía sau cô ta rồi nói:
“Muốn có tiền thì điền đơn xin xét duyệt đi. Sau khi Tĩnh Văn thông qua, tôi tự nhiên sẽ phê chuẩn.”
Cảnh tượng đó, cả đời này tôi cũng sẽ không quên.
Tôi đã từng yêu anh ta nhiều đến thế.
Yêu đến mức sẵn sàng từ bỏ công việc.
Sẵn sàng học cách trở thành một bà Chu đạt chuẩn.
Sẵn sàng thu nhỏ cả thế giới của mình lại, chỉ xoay quanh anh ta.
Nhưng chính anh ta đã tự tay dạy cho tôi một điều.
Tình yêu không có lòng tự trọng còn đáng sợ hơn cả nghèo khó.
Vành mắt Chu Kinh Ngọc đỏ hoe, giọng nói gần như run rẩy.
“Khương Yên, tôi thật sự biết mình sai rồi.”
“Bây giờ tôi mới hiểu lúc đó cô đã khó khăn đến thế nào.”
“Cô có thể cho tôi một cơ hội được không?”
“Tôi sẽ không bao giờ để cô phải chịu loại tủi nhục này nữa.”
Tôi lắc đầu.
“Quá muộn rồi.”
Anh ta bước lên một bước:
“Không muộn.”
Tôi lùi nửa bước, tránh bàn tay đang đưa tới của anh ta.
Cánh tay anh ta cứng lại giữa không trung.
Tôi nhìn bàn tay ấy.
Trước đây, tôi đã từng rất mong anh ta có thể nắm tay tôi một lần.
Khi tôi bị Tống Tĩnh Văn gây khó dễ.
Khi tôi bất lực đứng trước quầy đóng viện phí.
Khi chị gái tôi nguy kịch.
Nhưng anh ta chưa từng làm như vậy dù chỉ một lần.
Bây giờ, tôi đã không cần nữa.
“Chu Kinh Ngọc.”
Tôi nói:
“Hiện giờ tôi sống rất tốt.”
Giọng anh ta khàn đặc:
“Cuộc sống như thế này thì có gì tốt?”
“Cô ở trong căn nhà nhỏ như vậy, chen chúc đi xe buýt, ăn đồ ở cửa hàng tiện lợi, tăng ca đến tận giờ này.”
Tôi bình thản đáp:
“Nhưng tất cả đều là lựa chọn của chính tôi.”
Anh ta sững người.
“Tôi ở nhà nhỏ, là vì tôi trả nổi tiền thuê nhà.”
“Tôi đi xe buýt, là vì tôi sẵn lòng chờ.”
“Tôi ăn gì, mua gì, cũng không cần phải xin phép bất kỳ ai.”
“Tôi không cần nhìn sắc mặt của Tống Tĩnh Văn nữa, cũng không cần chờ anh ban phát lòng thương hại.”
“Anh cảm thấy như vậy là không tốt, nhưng với tôi, đó chính là tự do.”
Ánh mắt Chu Kinh Ngọc từng chút một tan vỡ.
Rất lâu sau, anh ta khẽ hỏi:
“Vậy còn tôi thì sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh cũng là một phần trong cuộc sống cũ mà để có được tự do, tôi buộc phải vứt bỏ.”
Cơ thể anh ta khẽ lảo đảo.
Tôi không nhìn anh ta nữa, vòng qua người anh ta rồi đi về phía trạm xe buýt.
Phía sau vang lên giọng nói bị đè nén của anh ta:
“Khương Yên, tôi sẽ không từ bỏ đâu.”
Bước chân tôi không hề dừng lại.
“Tùy anh.”
Đúng lúc xe buýt vào trạm.
Tôi lên xe, quẹt thẻ rồi tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, tôi nhìn thấy Chu Kinh Ngọc vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ánh đèn ven đường chiếu lên người anh ta, kéo cái bóng của anh ta dài thật dài.
Tôi thu hồi ánh mắt.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn của đồng nghiệp hỏi tài liệu cho cuộc họp sáng mai tôi đã mang theo chưa.
Tôi trả lời:
“Mang rồi.”
Sau đó cất điện thoại lại vào túi.
Chaporia
Bình Luận (0)