Bây giờ biết bữa cơm này có khả năng phải tự bỏ tiền, ai nấy đều thay đổi sắc mặt nhanh hơn lật sách.

Đường Vy Vy tức đến nghiến răng.

“Không phải chỉ là tám trăm bốn mươi nghìn thôi sao? Anh, anh gọi cho chị… gọi cho Thẩm Khê đi! Dù sao cô ta cũng làm vợ anh ba năm, trả bữa cơm ly hôn này thì sao chứ?”

Lời này vừa ra, ngay cả vài người thân nhà họ Đường cũng cảm thấy mặt mình nóng lên.

Bữa tiệc này vốn là để ăn mừng ly hôn với người ta.

Trên bánh kem còn viết “thoát khỏi vận xui”.

Vừa rồi mẹ con nhà họ Đường còn châm chọc người ta không có phúc.

Bây giờ không trả nổi tiền lại muốn gọi người ta tới thanh toán?

Da mặt dày đến mức dao chém cũng không thủng.

Triệu Ngọc Hoa lại thấy ý này rất hay.

Bà lập tức nói:

“Đúng! Gọi cho nó! Ba năm nay nó ăn của nhà họ Đường, ở của nhà họ Đường, bây giờ mới ly hôn mấy tiếng đã trở mặt không nhận người sao? Minh Lỗi, con gọi cho nó, bảo nó tới trả tiền.”

Đường Minh Lỗi siết chặt điện thoại.

Anh ta không muốn gọi.

Không phải vì còn tự trọng, mà vì anh ta nhớ tới cuộc gọi của luật sư Lục.

Thẩm Khê không muốn trao đổi riêng với anh ta.

Câu này giống như một cái gai đâm trong cổ họng.

Trước đây anh ta muốn gặp cô hay không, muốn nói với cô câu nào hay không, đều là anh ta quyết định.

Bây giờ lại đến lượt cô không muốn gặp anh ta.

Đường Minh Lỗi cắn răng, vẫn gọi số của Thẩm Khê.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Anh ta gọi lần thứ hai.

Vẫn vậy.

Lần thứ ba.

Vẫn không liên lạc được.

Đường Vy Vy sốt ruột.

“Cô ta dám chặn anh?”

Triệu Ngọc Hoa tức đến run tay.

“Đồ không biết điều! Ly hôn rồi còn dám làm cao. Nếu sớm biết nó là loại người này, năm đó mẹ đã không cho nó bước vào cửa nhà họ Đường!”

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc lại được đẩy ra từ bên ngoài.

Một giọng nữ bình tĩnh vang lên:

“Bà Triệu, câu này bà nói sai rồi.”

Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.

Thẩm Khê đứng ở cửa.

Cô đã thay bộ váy màu be mặc khi đến cục dân chính, trên người lúc này là bộ âu phục trắng ngà cắt may tinh tế, mái tóc dài được búi thấp sau gáy, cổ đeo một sợi dây chuyền ngọc trai nhỏ, cả người sạch sẽ, thanh nhã, bình tĩnh.

Không còn dáng vẻ người vợ cúi đầu đứng trong phòng bếp nhà họ Đường.

Không còn dáng vẻ con dâu bị mẹ chồng sai đi rửa bát giữa đêm giao thừa.

Không còn dáng vẻ người phụ nữ bị chồng bỏ lại trong bệnh viện rồi vẫn tự mình bắt xe về nhà.

Cô đứng đó, giống như một người từ đầu đến cuối chưa từng thuộc về căn phòng đầy mùi rượu thịt và lòng người xấu xí này.

Bên cạnh cô là luật sư Lục trong bộ vest xám, phía sau còn có hai người đàn ông trung niên mặc đồng phục bộ phận pháp chế của tập đoàn nào đó.

Quản lý Vân Đỉnh Các nhìn thấy cô lập tức bước tới, cúi đầu cung kính hơn hẳn so với lúc đối diện Đường Minh Lỗi.

“Cô Thẩm.”

Thẩm Khê gật đầu.

“Làm phiền anh rồi.”

“Không hề.”

Hai câu đối thoại ngắn ngủi khiến sắc mặt Đường Minh Lỗi lại trắng thêm một tầng.

Triệu Ngọc Hoa thấy cô xuất hiện, lập tức như tìm được chỗ trút giận.

“Thẩm Khê! Cô còn biết tới à? Cô làm cái trò gì vậy? Có phải cô cố ý khóa thẻ của Minh Lỗi không? Tôi nói cho cô biết, dù cô đã ly hôn với nó thì cũng đừng mơ giở trò báo thù nhà họ Đường!”

Thẩm Khê nhìn bà, ánh mắt rất nhạt.

“Bà Triệu, thẻ của Đường Minh Lỗi bị khóa là do ngân hàng kiểm soát rủi ro. Tài khoản công ty bị phong tỏa là do cơ quan chức năng điều tra. Tôi không có năng lực thay ngân hàng và cơ quan nhà nước làm việc.”

Triệu Ngọc Hoa nghẹn lại.

Đường Vy Vy lập tức chen vào:

“Cô bớt giả vờ đi! Vừa ly hôn xong là tất cả xảy ra chuyện, không phải cô thì là ai? Cô đúng là độc ác. Anh tôi nuôi cô ba năm, cô không biết cảm ơn thì thôi, còn quay lại cắn người!”

Thẩm Khê hơi nghiêng đầu nhìn cô ta.

“Anh cô nuôi tôi ba năm?”

Cô khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhẹ, lại khiến Đường Vy Vy thấy lạnh sống lưng.

Luật sư Lục tiến lên một bước, lấy từ cặp tài liệu ra một tập giấy.

“Cô Đường Vy Vy, trong ba năm hôn nhân của cô Thẩm và anh Đường, tổng chi phí sinh hoạt gia đình do cô Thẩm chi trả là 1.736.420 tệ. Trong đó bao gồm tiền thuê người giúp việc, tiền thuốc men cho bà Triệu, học phí lớp thiết kế thời trang của cô, ba mươi bảy chiếc túi xách, mười hai món trang sức, bốn chuyến du lịch nước ngoài dưới tên cô và khoản thanh toán trả góp chiếc xe Porsche màu hồng cô đang dùng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...